Chương 7
đáp.
Anh ấy dĩ nhiên hiểu “cô ta” mà Đường Vũ Huyên nhắc đến là ai, nhưng câu nói của Giản Liêu không hề xu nịnh chút nào.
Miêu Tiểu Cơ đúng là đẹp nhưng không bằng một phần tư của Đường Vũ Huyên.
Vẻ đẹp của Đường Vũ Huyên cực kỳ hấp dẫn.
Có lúc, nhìn thấy Đường Vũ Huyên và Hoắc Liên Ngao đứng cạnh nhau, Giản Liêu lại nảy sinh một suy nghĩ Trên đời cũng chỉ có người con gái như Đường Vũ Huyên mới xưng với người đàn ông như Hoắc Liên Ngao.
Đó là sự kết hợp giữa băng và lửa.
“Vẫn giỏi ăn nói như vậy.” Đầu kia nhẹ nhàng quở trách một câu, ngừng một lát lại hỏi “Hoắc Liên Ngao hiện giờ ở đâu?”.
Câu hỏi cuối cùng có lẽ là mục đích duy nhất của cuộc điện thoại này.
“Có cần tôi chuyển điện thoại cho ngài Hoắc không?” Giản Liêu hỏi.
Lời Giản Liêu nói chắc khác gì cho Đường Vũ Huyên ăn một viên định tâm hoàn Nơi Hoắc Liên Ngao đang ở là một không gian có thể tùy ý làm phiền bất kỳ lúc nào, ý tứ sâu xa hơn là muốn nói Hoắc Liên Ngao hiện giờ không thân mật với cô gái nào.
“Không cần đâụ” Đường Vũ Huyên uể oải trả lời “Anh nói với anh ấy tôi không gọi được vào di động của anh ấy, bảo anh ấy lát nữa gọi lại cho tôi là được”.
Kết thúc cuộc điện thoại đúng lúc đồng hồ điểm 9 giờ 15, 9 giờ 30 Hoắc Liên Ngao sẽ rời khỏi họp đêm tới quảng trường Thời Đại.
Lúc mở cửa ra, Giản Liêu có chút ngượng ngập.
Hoắc Liên Ngao và Miêu Tiểu Cơ đang hôn nhau, hai người họ ngồi đối diện nhau trên sô pha, còn nụ hôn thì trông cực kỳ quyến luyến.
Trước đó, Giản Liêu có gõ cửa, nhưng tiếng gõ cửa ấy không nhận được bất kỳ hồi đáp nào, có thể thấy cả hai đang đắm chìm vào nhaụ Miêu Tiểu Cơ nhẹ nhàng đẩy Hoắc Liên Ngao.
Giản Liêu quay mặt đi chỗ khác.
Tình huống này Giản Liêu thi thoảng cũng bắt gặp, chỉ là đối tượng mà Hoắc Liên Ngao hôn mỗi lần lại khác mà thôi.
Vài phút trôi qua, gương mặt Miêu Tiểu Cơ vẫn phơn phớt hồng, ngược lại một đương sự khác thì vẫn tỏ ra thản nhiên như không.
Giản Liêu báo lại cho Hoắc Liên Ngao lời nhắn của Đường Vũ Huyên.
Hoắc Liên Ngao vừa nghe vừa ngắm Miêu Tiểu Cơ đang vén lọn tóc qua tai.
Từ biểu cảm của anh, Giản Liêu biết anh không hề bỏ những lời mình nói vào lòng.
Giản Liêu cũng chỉ dùng câu “Anh của Đường Vũ Huyên có nguyện vọng trở thành người phát ngôn trẻ nhất trong đại sứ quán Trung Quốc tại Mỹ” để nhắc nhở Hoắc Liên Ngao dành chút tâm tư cho Đường Vũ Huyên.
Nghe xong câu nói ấy, Hoắc Liên Ngao cũng chỉ cười.
Giản Liêu thầm thở dài trong lòng, Hoắc Liên Ngao vẫn chẳng coi ám hiệu của mình ra gì.
Chín rưỡi, Giản Liêu và Hoắc Liên Ngao, Miêu Tiểu Cơ cùng vài người khác lần lượt ngồi lên hai chiếc xe đi thẳng tới quảng trường Thời Đại, Hoắc Liên Ngao vẫn không hề gọi điện cho Đường Vũ Huyên.
Năm 2014 dường như sắp vượt những giây đếm ngược cuối cùng để đặt chân xuống quảng trường Thời Đại, dây ruy băng giăng khắp trời khi mười hai tiếng chuông vang lên.
Tiếng chuông nửa đêm vang lên, đôi giày thủy tinh vẫn còn đi trên chân cô, lúc này đây, cảm giác này trở nên rất mãnh liệt trong lòng Miêu Tiểu Cơ, tới mức trái tim cô bắt đầu run lên.
Cơn run rẩy này chắc chắn một phần vì nơi cô đang đứng.
Bây giờ, Miêu Tiểu Cơ đang ở trong một quán