Chương 5
bách, sinh hoạt khó khăn.
Trong lúc cùng đường, Giản Liêu nộp đơn xin trợ giúp học tập của quỹ DRL nhờ sự gợi ý của một du học sinh Trung Quốc khác.
Quỹ này nhà nghệ thuật người Trung Quốc định cư tại Mỹ, Đới Nhược Lâm, một tay gây dựng, mỗi năm đều bỏ ra một phần vốn để trợ giúp cho cuộc sống khó khăn của du học sinh Trung Quốc tại đây.
Đơn xin của Giản Liêu nhanh chóng nhận được phê chuẩn của quỹ.
Ba năm sau, Giản Liêu gặp được người phụ trách quỹ DRL, Giản Liêu khi đó đã là một sinh viên có tiền đồ rộng mở trong mắt các giảng viên hướng dẫn.
Điều bất ngờ là người phụ trách quỹ DRL hoàn toàn không phải là một học giả đã sống quá nửa đời người, học thuật uyên thâm, mang theo một chiếc kính dày cộp.
Chàng trái đứng trước mặt anh ấy mặc một chiếc áo len đan tay màu be, đẹp như một bức tượng người bằng ngọc trắng, dịu dàng như một nhân vật bước ra từ một gốc đào, vừa lãng mạn vừa trong sáng.
Chàng trai đó chính là Hoắc Liên Ngao, cháu ngoại của Đới Nhược Lâm, người chịu trách nhiệm cho quỹ do chính Đới Nhược Lâm chỉ định.
Sau giây phút gặp mặt ngắn ngủi, Giản Liêu xin phép ra về.
Về sau, dựa vào bảng thành tích xuất sắc, Giản Liêu đã tìm được một công việc không tệ tại New York.
Vài tháng sau, anh ấy nhận được một cuộc điện thoại từ Hoắc Liên Ngao.
Sau khi hỏi han vài câu qua loa, Hoắc Liên Ngao hỏi anh ấy một câu “Có muốn làm việc cho tôi không?”.
Nói thật lòng, lúc đó nghe thấy câu này, Giản Liêu rất tức giận.
Anh ấy gần như có thể khẳng định Hoắc Liên Ngao nhỏ tuổi hơn mình, bị một thằng nhóc nhỏ tuổi hơn hỏi một câu như vậy chẳng phải chuyện vui vẻ gì.
Khéo léo cảm ơn xong, Giản Liêu đưa ra câu trả lời của mình là “Để tôi suy nghĩ mấy ngày”.
Sau khi ngắt máy, Giản Liêu đã hoàn toàn ném đề nghị của Hoắc Liên Ngao ra sau đầụ Nhưng duyên phận của con người luôn rất thần kỳ, vài ngày sau khi chịu những lời chỉ trích của cấp trên, Giản Liêu chợt nhớ tới Hoắc Liên Ngao.
Sau khi biết Hoắc Liên Ngao kinh doanh hộp đêm, Giản Liêu đã ôm theo chút tâm ý trả ơn để đón nhận đề nghị của anh.
Hoắc Liên Ngao năm đó hai mươi tuổi, dùng tám mươi triệu ba ngoài để lại để mở một hộp đêm sử dụng thẻ hội viên và tổ chức những buổi party riêng tư.
Kết thúc mùa đầu tiên, hộp đêm chỉ có 220 hội viên, không những chưa kiếm được tiền mà còn lỗ mất mấy triệụ Đến tận bây giờ, Giản Liêu vẫn còn nhớ rất rõ cảnh tượng khi ấy, xem xong bảng báo cáo tài chính của kế toán, Hoắc Liên Ngao tỏ ra rất thờ ơ, chỉ đáp, “Ừm, tôi biết rồi”.
Nửa tiếng sau, Hoắc Liên Ngao đã bán đứt xe và nhà của mình.
Nếu lúc đó Giản Liêu vẫn còn mông lung rằng sự bình thản có được từ một chàng trai mới hai mươi tuổi ấy từ đâu mà có?
Thì vài năm sau, khi đã được biết thân thế của Hoắc Liên Ngao, anh ấy cũng đã hiểu ra, khí chất ấy có lẽ tới từ gia tộc hiển hách đằng saụ Bố của Hoắc Liên Ngao tên là Hoắc Chính Khải, ông trùm ngành bán lẻ, một trong năm trăm tập đoàn mạnh nhất thế giới.
Công ty của nhà họ Hách còn xếp khá cao, hơn nữa còn là một nhân vật khá mạnh.
Nếu không vì chữ “Hoắc” kia, Giản Liêu quả thật không dám liên hệ Hoắc Liên Ngao và Hoắc Chính Khải