⬅ Trước Tiếp ➡

nhân này, Khang Kiều không được lòng mọi người.
Mỗi lần Khang Kiều chọc cho ai tức giận, cô lại bị mẹ rầy la một trận, mắng những lời rất khó nghe.
Lâu dần, Khang Kiều dùng sự im lặng đối đáp lại thế giới này, đa số thời gian cô gái đó chỉ ngồi yên, không nói không rằng… Chẳng khác gì một khúc gỗ cả.
Thi thoảng, Chu Tùng An còn nghe thấy Hoắc Liên Ngao kiên quyết gọi Khang Kiều là “Đầu gỗ”.
Người vừa nói xong có lẽ cũng ý thức được sự thiếu thỏa đáng của mình, cô cúi đầu nói một câu “Tùng An, xin lỗi anh”.
“Không sao.” Xoa đầu cô là việc Chu Tùng An thích làm nhất khi Khang Kiều còn nhỏ, ý nghĩa ban đầu của động tác này là truyền đạt rằng chúng ta là những người bạn rất thân thiết.
Lâu dần, động tác ấy trở thành một thói quen ăn sâu vào cốt tủy, còn tình cảm thương hại dành cho cô gái hiền lành kia cũng dần dần chuyển hóa thành yêụ Khang Kiều bây giờ thì sao?
Khang Kiều của hiện tại đã không còn sự ngây ngô của hồi nhỏ, cũng chỉ có đôi lúc cực kỳ thả lỏng hoặc tâm hồn treo ngược cành cây cô mới vô tình để lộ ra bản chất đầu gỗ của mình.
Sự trưởng thành của Khang Kiều chỉ qua một mùa hè, mà dường như cũng chỉ trong khoảnh khắc.
Chu Tùng An còn nhớ mùa hè năm nào anh đang ở Úc thì nhận được một cuộc điện thoại của Khang Kiềụ Trong điện thoại, Khang Kiều nói với anh Chu Tùng An, em kết hôn rồi.
Lúc đó là nửa đêm, đúng vào thời điểm Chu Tùng An ngủ say nhất, anh chỉ “ừm” một tiếng rồi tiếp tục lăn ra ngủ.
Hôm sau tỉnh dậy, Chu Tùng An mới phát hiện mọi thứ không phải là mơ, cũng chẳng phải là một màn đùa dai, Khang Kiều đã thật sự kết hôn Khang Kiều lấy Hàn Tông, một người hơn cô bảy tuổi.
Nhà họ Hoắc và nhà họ Hàn có quan hệ nhiều đời, Hàn Tông chính là đứa con trai thứ hai của nhà họ.
Sau khi xác nhận tin động trời này, Chu Tùng An từ Úc bay về, vừa vặn đúng vào ngày cưới của Khang Kiềụ Dưới cái nắng mùa hạ oi ả, giữa khoảng không gian nho nhỏ mà hồi xưa họ thường cùng nhau chia sẻ âm nhạc, anh hỏi cô “Vì sao?”.
Mọi thứ tới không có điềm báo trước, Chu Tùng An chỉ vừa ra đi vào đầu mùa hạ, cả một mùa hạ dài đằng đẵng còn chưa kịp chấm dứt, cô gái anh thề sẽ lấy làm vợ giờ đã là vợ người ta.
“Trai lớn dựng vợ, gái lớn gả chồng.” Câu trả lời của cô, thanh âm của cô và cả nét mặt cô khi đó đều không thể hiện một chút đùa cợt nào.
Đứng trước mặt cô, anh lần đầu tiên tỏ tình theo đúng tính chất tình cảm yêu đương nam nữ.
“Khang Kiều, anh thích em.” “Em biết.” Anh khó nhọc bật ra khỏi cổ họng một câu “Biết mà còn…”.
“Anh thích em không có nghĩa em sẽ lấy anh.
Chu Tùng An, thật ra anh cũng hiểu rõ rằng anh không xứng với em, chí ít khi so sánh về tài sản.
Thế nên, anh ngập ngừng rất lâu vẫn không dám nói anh thích em.
Em hiểu anh, cũng cảm ơn tình cảm của anh.
Dù sao thì có được tình yêu của một người đàn ông đối với con gái mà nói là chuyện thêu gấm trên hoa.” Khang Kiều của giây phút đó lại rất lanh lợi “Còn về phần tình cảm của anh, em chỉ khuyên anh chân thành một lần thôi Hãy quên em đi, hãy đi tìm một cô gái thích hợp với anh, có thể cùng anh


⬅ Trước Tiếp ➡