⬅ Trước Tiếp ➡

góp tiền mua nhà, mua xe”.
Khoảng thời gian rời xa, Chu Tùng An đã thề sẽ ghi nhớ lời khuyên chân thành của Khang Kiều, tìm một cô gái thích hợp cho mình.
Vậy mà, chỉ vài tiếng đồng hồ sau, Chu Tùng An đã biết những chuyện xảy đến với Khang Kiều mùa hè này.
Sợi dây thun thuộc về Khang Kiều cứ căng mãi rồi cuối cùng không chịu nổi nữa phải đứt phựt, bao nhiêu đau khổ, bao nhiêu chèn ép thì sẽ có từng ấy tự do và gươm súng.
Về sau, Chu Tùng An xin thôi việc bên Úc, gọi điện thoại cho Khang Kiều vào một buổi tối trăng đẹp, dịu dàng nói với cô “Khang Kiều, nếu cảm thấy số phận hắt hủi em, muốn tìm một người để cằn nhằn thì anh luôn có mặt”.
Cô không nói năng gì đã ngắt máy.
Chu Tùng An tìm một công việc ở Brunei.
Vài tháng trôi qua, vào một buổi tối Chủ Nhật, cuối cùng Chu Tùng An cũng nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc xuất hiện trên hành lang ký túc xá và dừng lại trước cửa phòng mình.
Thời gian như sóng vỗ bờ cuốn cát trôi xa, và thế là cô gái khờ khạo ngày nào đã trở thành người con gái đang nhắm mắt ngồi bên cạnh anh lúc này đây.
Khang Kiều khi nhắm mắt có đôi mi thanh mảnh, đôi mày đẹp và làn da trắng, kết hợp với sự nhẹ nhàng toát ra từ gương mặt cô khiến cô giống như một tiên nữ trong lòng đám đàn ông, vừa xa lại vừa gần, ở ngay bên bờ sông mà không sao chạm tới được.
Nhưng Khang Kiều thì mở mắt lại mang một dáng vẻ khác.
Nhìn kỹ vào đôi mắt cô, nhìn qua con ngươi của cô, ừm, đó là một đôi mắt viết đầy những câu chuyện.
Bây giờ, đôi mắt ấy vừa viết thêm một trang truyện mới Chồng tôi không còn nữa.
Khi tới Singapore đã gần hai giờ sáng, họ gọi một chiếc taxi rồi anh cùng Khang Kiều về nhà họ Hàn.
Khang Kiều rất ít tâm sự với Chu Tùng An về chuyện nhà họ Hàn, nhưng anh cũng mơ hồ đoán được.
Sự thật đã chứng minh mọi suy đoán của Chu Tùng An, Khang Kiều không được gia đình này đón nhận.
Khi cô tới, tất cả mọi người trong nhà, bà con thân thích, thậm chí là người làm đều tỏ thái độ lạnh nhạt.
Còn người phụ nữ mà Khang Kiều gọi là “chị dâu” thì dường như còn có hứng thú với anh hơn.
Mấy chuyện gia tộc lớn tranh giành nhau miếng lợi đã chẳng còn gì mới mẻ, đối diện với ánh mắt tọc mạch của cô ta, Chu Tùng An cười khổ trong lòng.
Còn Khang Kiều, có vẻ cô đã quá quen.
Ánh mắt cô một lần nữa dừng trên bức ảnh trắng đen được phóng to ấy, sắc mặt nhợt nhạt như ma.
Đó là ảnh của Hàn Tông, gọng kính gắn trên sống mũi khiến anh ấy mang theo mùi học thức đầy mình, chẳng giống một thương nhân chút nào.
Lại gần bức ảnh đó, cô chầm chậm giơ tay, gần chạm được vào người trên ảnh thì bức ảnh bị lấy đi rất nhanh.
Người giật bức ảnh đi là em gái của Hàn Tông, đã ngoài ba mươi tuổi, quắc mắt, lạnh lùng nói “Khang Kiều, cô nên đi nghỉ một lát đi, bọn tôi còn phải tới Nhật đón anh trai về”.
Một tiếng sau, Khang Kiều lên đường tới Tokyo.
Chu Tùng An ở tạm trong căn phòng do quản gia nhà họ Hàn sắp xếp.
Trước đó Chu Tùng An đã nói mình có nhờ bạn đặt phòng khách sạn nhưng bị chị dâu của Khang Kiều đáp lại bằng một câu khách sáo hiếm hoi “Anh Chu, anh cứ ở lại đây đi.
Anh là bạn của Khang


⬅ Trước Tiếp ➡