Chương 31
cứ nói dối là miệng lắp bắp”.
Tối đó, Hoắc Liên Ngao thể hiện một vẻ vênh váo không khác gì mùa xuân ở Miami.
Anh chỉ vào người đàn ông tên Hàn Tông và nói “Hàn Tông, tôi hy vọng anh ngày nào cũng trái ôm phải ấp đấy, tốt nhất là lòi ra hai đứa con riêng giống Hoắc Chính Khải vậy”.
Câu nói khi đó đã giúp Giản Liêu liên tưởng tới ân oán của Hoắc Liên Ngao và bố mình.
Nghe nói, chuyện Hoắc Chính Khải có hai đứa con riêng, một trai một gái ở Brunei ai ai cũng biết, có điều cũng không biết sau đó ra sao, có không ít lời đồn thổi về hai đứa con riêng của ông.
Nếu người có lòng muốn tiếp tục moi móc có lẽ cũng moi được gì đó, khi đối diện với những câu hỏi có không ít phóng viên, Hoắc Chính Khải đáp rất mơ hồ, không thừa nhận mà cũng không phủ nhận.
Trở về nhà, Giản Liêu lần nhận được điện thoại của Hoắc Liên Ngao.
Anh dặn dò Đặt cho anh vé máy bay tới Singapore vào ngày mai, càng nhanh càng tốt.
Thứ ba, Giản Liêu nhận được tin toàn bộ công việc và kế hoạch tại Boston bị ngừng lại, mọi việc của hộp đêm được giao cho phó tổng giám đốc Tiêu Ân toàn quyền giải quyết, hủy toàn bộ hai buổi đấu giá đã quyết ngày tổ chức vào tháng tư, Hoắc Liên Ngao tuyên bố nghỉ ngơi một tháng.
Một loạt các hành động của Hoắc Liên Ngao khiến Giản Liêu chợt nhớ tới cuộc điện thoại anh gọi cho mình tối qua, nội dung không có vấn đề, vấn đề là ở ngữ khí.
Giản Liêu cố gắng nhớ lại Giọng nói hơi run, cơn run rẩy đó như đang truyền đi một loại cảm xúc.
Giản Liêu có thể chắc chắn rằng không có sự đau thương trong những cảm xúc ấy.
Cuộc điện thoại báo tin dữ từ Tokyo gọi đến hơi muộn.
Hai mươi phút sau khi Hàn Tông được tuyên bố tử vong mới có người nhớ ra phải gọi cho người con gái tên Khang Kiều kia.
Khi Khang Kiều nhận được điện thoại là 3 giờ 58 phút chiềụ Nhận máy xong, chiếc di động lập tức trượt khỏi tay cô, rơi xuống đất, phát ra một âm thanh bí bách.
Cô cúi đầu nhìn rồi cúi xuống nhặt, đặt nó về chỗ cũ, quay mặt đi.
Thứ biểu cảm duy nhất khuôn mặt ấy thể hiện ra nhợt nhạt.
Cô mấp máy nói Chu Tùng An, anh có thể đặt cho em một tấm vé máy bay tới Singapore không, càng nhanh càng tốt.
Anh giật mình, vội vàng hỏi “Sao vậy?”.
“Hàn Tông chết rồi.” Ngữ khí tê dại bật ra câu nói ấy… Chu Tùng An đã đặt chuyến bay lúc tám rưỡi tối, từ Thượng Hải tới Singapore mất gần năm tiếng đồng hồ, vì tính nghiêm trọng của sự việc và tình trạng của Khang Kiều, Chu Tùng An đã đặt hai vé.
Hành trình đã đi được nửa đường, Khang Kiều ngồi trên cao hơn mười ngàn mét hỏi người vẫn luôn ngồi bên cạnh cô, giúp cô giải quyết chuyện vé máy bay, hành lý và thủ tục một câu “Chu Tùng An, vì sao anh lại ở đây?”.
Câu nói này khiến cõi lòng Chu Tùng An dấy lên một cảm giác đắng chát.
Giây phút đó, anh tựa hồ nhìn thấy thời thiếu nữ của cô.
Hồi còn nhỏ, Khang Kiều là một cô gái rất ít nói, hiền lành như khúc gỗ, có lúc ăn nói còn thiếu suy nghĩ, nói theo cách của mẹ Khang Kiều thì Rồi một ngày mẹ sẽ tức chết vì con.
Còn Khang Kiều thì sao, thứ đã xấu không bao giờ khen đẹp, cho dù thứ xấu xí ấy thuộc về một vị chủ nhân cao quý, quyền thế.
Cũng vì nguyên