⬅ Trước Tiếp ➡

nhà không khác gì các căn nhà khác, quá đỗi bình thường.
Trong vòng một tháng sau đó, Đường Vũ Huyên thuê người ở một địa điểm cố định gần đó, đưa ra kết luận là cứ nửa tháng, Hoắc Liên Ngao lại tới đó, lần nào cũng đi một mình, còn mục đích thì chỉ đơn thuần là dọn dẹp nó cho sạch sẽ.
Về sau, Đường Vũ Huyên vô thức nghĩ ra, số “1314” đọc trong tiếng Trung là “một đời một kiếp”.
Khói thuốc vẫn chưa tan đi, Đường Vũ Huyên cố gắng nhớ lại kết cấu căn nhà mà mình từng lén lút chui vào.
Có một số thứ nhảy ra khỏi đầu cô ta, đôi dép lê màu xanh đậm đứng sát bên cạnh đôi dép lê màu xanh nhạt, trên bàn đặt cốc to, màu của nó cũng gần giống với màu của dép.
Căn nhà đó… Giờ nhớ lại, nó giống như căn nhà của một đôi tình nhân, một cặp vợ chồng bình thường.
Ngón tay bị bỏng chợt run lên, Đường Vũ Huyên mở mắt ra.
Tiếng nước vẫn chưa ngừng, thật nhức tai.
Nó kéo dài lâu tới nỗi Đường Vũ Huyên sắp mất hết kiên nhẫn, định đi mở cửa phòng tắm, hét vào mặt Hoắc Liên Ngao Em chịu đựng anh quá đủ rồi.
Không không, đây chỉ là những lời dối lòng.
Cô ta đã bị người đàn ông tên Hoắc Liên Ngao mê hoặc đến hồn điên phách đảo, nắm rất chắc phần thắng về mình.
Cuối cùng, cửa phòng tắm cũng bật mở.
Hoắc Liên Ngao mặc chiếc áo tắm màu trắng, trong sáng như chữ “Liên” trong tên anh, nhưng những giọt nước đang không ngừng rơi xuống từ lọn tóc lại khiến anh trở nên gợi cảm và đầy mê hoặc.
Đường Vũ Huyên biết vì cô hút thuốc trong căn phòng này, chủ nhân của nó đã không vui.
Từ cái nhíu mày vô thức của anh, còn có thể nhận ra là sự giận dữ.
Cho dù vậy, anh vẫn thể hiện một sự giáo dục tốt, lần lượt cầm những thứ thuộc về mình trên tủ đầu giường lên Đồng hồ, di động, nói một câu “Anh ra phòng khách ngủ” rồi đi thẳng ra ngoài.
Đường Vũ Huyên thích khoe khoang vẻ đẹp của bản thân, nhưng kể cả lúc này khi cô ta đang bày ra một tư thế quyến rũ kinh người, Hoắc Liên Ngao vẫn coi cô ta như không khí.
“Hoắc Liên Ngao ” Đường Vũ Huyên gọi người đàn ông đang chuẩn bị mở cửa đi ra đó “Em biết căn nhà có biển 1314 đó”.
Quả nhiên, Hoắc Liên Ngao liên dừng bước.
Đường Vũ Huyên biết cô ta nên giả vờ ngây thơ, không hay đến sự tồn tại của căn nhà.
Nhưng giây phút này, cô ta thực sự không thể nhịn nổi nữa.
Khi cô ta luôn là phía bị động trong mối quan hệ này, khi cô ta gọi mười cuộc điện thoại hẹn anh, anh đều có thể từ chối cả mười, còn anh gọi một cuộc là cô ta phải ngoan ngoãn đứng trước mặt anh, cô ta cần được xả mọi tâm trạng bất mãn, đồng thời cũng muốn nói với anh Cô ta vốn không phải là một thiên kim tiểu thư được chiều hư, không hiểu chuyện gì.
“Vậy thì sao?” Anh không quay đầu, chỉ khẽ hỏi.
“Liên Ngao, em không những biết chuyện này, còn biết…” Hít sâu một hơi, cô ta đứng dậy khỏi giường, tiếp tục chủ đề ban nãy “Em còn biết một cô gái tên Văn Tú Thanh”.
“Để em đoán nhé, căn nhà đó có liên quan tới Văn Tú Thanh, Hoắc Liên Ngao, anh nói có phải vậy không?
Đây là một câu chuyện giữa một cậu chủ giàu có và một cô gái nghèo rớt mùng tơi.
Cuối cùng, dưới tư tưởng môn đăng hộ đối, hai người bị ép buộc đủ thứ, người đàn


⬅ Trước Tiếp ➡