⬅ Trước Tiếp ➡

anh hôn lên hổ, rồi từ cổ vòng sang tai mình.
Răng anh khẽ quét qua bộ phần mềm nhất trên vành tai cô ta, giống như một con mèo đang đùa nghịch với khúc cá mà mình yêu thích vậy.
Đường Vũ Huyên rụt cổ lại, cả người bị trêu đùa tới co rụt, trong lúc ý loạn tình mê, cô ta nghe thấy anh lẩm bẩm bên tai, nghe xong, cô ta mỉm cười nũng nịu “Em đâu phải khúc gỗ”.
Đúng vậy mà, Đường Vũ Huyên không hề thừa nhận đánh giá của anh ban nãy về mình.
Cái gì mà “đầu gỗ”?
Cô ta giống đầu gỗ chỗ nào chứ?
Để thể hiện mình không giống “đầu gỗ” dù chỉ một chút, cô ta vừa nói vừa dùng chân trêu chọc anh, bắt đầu từ cẳng chân tiến lên trên.
Sau đó, một bàn tay bất ngờ nắm chặt lấy cổ tay cô ta, sức lực quá dọa người, gần như muốn bẻ gãy xương khớp của cô ta vậy.
Cả cơ thể đang nằm đè trên người cô ta cũng cứng đờ lại, giống như một bức tượng bằng băng, vừa lạnh vừa rắn, ban nãy rõ ràng còn nóng bỏng.
“Đau…” Cơn đau kịch liệt từ cổ tay truyền tới khiến cô ta đẩy anh ra theo bản năng.
Ngón tay vừa chạm tới thì anh đã nhanh chóng né ra.
Anh đứng dậy, vớ lấy bộ quần áo ngủ bên cạnh, khoác lên cơ thể thẳng tắp rồi đi về phía phòng tắm, mở cửa ra.
Một loạt động tác được diễn ra liền mạnh, nhanh tới nỗi Đường Vũ Huyên quên cả chớp mắt.
Tiếng nước chảy rào rào vang lên, Đường Vũ Huyên nhắm mắt lại, bên tai vẫn còn vang câu gọi ban nãy Đầu gỗ.
Chính vì ống tiêm rơi xuống mặt đất đó ư?
Đó là một loại dung dịch giúp giảm cơn đau bắp chân, về sau vì loại thuốc này bị kiểm tra ra có một lượng nhỏ Cocain nên đã bị cấm.
Cho dù như vậy thì nó vẫn luôn nhảy nhót trong tầm mắt của mọi người, có quan hệ với những loại thuốc và các ngôi sao thể thao bị cấm dùng.
Từ tình trạng của Hoắc Liên Ngao, đây không phải lần đầu anh tiêm lại thuốc này.
Tìm thuốc lá trong túi xách, châm lên, giữa tiếng nước róc rách trong phòng tắm và khói thuốc mơ hồ, trong đầu Đường Vũ Huyên chợt xuất hiện căn nhà có tấm biển 1314.
Căn nhà rộng khoảng trăm mét vuông, cao hai tầng rưỡi, tường sơn màu xám, nóc nhà màu nâụ Những căn nhà như thế có thể bắt gặp mỗi nơi tại New York, địa điểm của nó cũng không phải quá nổi trội.
Điểm khác thường duy nhất là chủ nhân của nó tên Hoắc Liên Ngao.
Cũng tầm này năm ngoái, Đường Vũ Huyên vô tình nhìn thấy Hoắc Liên Ngao bước ra từ siêu thị bình ổn giá, đội mũ bóng chày, mặc áo sơ mi caro, khoác áo lên bên ngoài, tay cầm túi đồ đứng trước quầy thu ngân, không khác gì một sinh viên vừa tan học.
Nhưng một Hoắc Liên Ngao ăn mặc như vậy, đứng ở nơi đó, ở trong mắt Đường Vũ Huyên lại cực kỳ giống cách lừa đám báo chí của một ngôi sao nổi tiếng, thế là cô ta bắt đầu theo đuôi anh một cách vô duyên vô cớ.
Nhưng kết quả, Đường Vũ Huyên không bắt gặp Hoắc Liên Ngao hẹn hò với một quý bà đã có chồng như trong tưởng tượng mà lại thấy anh bước vào căn nhà có tấm biển “1314”.
Hoắc Liên Ngao ở trong đó suốt mấy tiếng đồng hồ, Đường Vũ Huyên có thể khẳng định suốt khoảng thời gian ấy, chỉ có mình anh trong nhà.
Nhân lúc Hoắc Liên Ngao ra ngoài đổ rác, Đường Vũ Huyên lén lút đột nhập, phát hiện bề ngoài của căn


⬅ Trước Tiếp ➡