Chương 27
ông giữ lại căn nhà đã lưu giữ những kỷ niệm ngọt ngào cùng người ấy.
Sau đó, người đàn ông và bố mình vì cô gái kia mà trở thành hai người xa lạ, còn cô gái kia cứ cách một khoảng thời gian lại gửi quà cho anh, ví dụ như một chuồn chuồn được làm thủ công.” Trước kia, lần đầu tiên đến căn phòng này, Đường Vũ Huyên đã rất muốn lưu lại một món đồ nhỏ thuộc về mình để thể hiện mối quan hệ thân thiết.
Lần thứ ba tới, Đường Vũ Huyên đã để lại một thỏi son, sau đó là khuyên tai.
Nhưng những thứ cô ta cố tình để lại đều rơi hết vào thùng rác, không thứ gì là ngoại lệ.
Vì chuyện này, Hoắc Liên Ngao còn từng cảnh cáo cô ta “Anh ghét nhất nhìn thấy những thứ bát nháo trong nhà ”.
Chủ nhà đã mở lời nói vậy, Đường Vũ Huyên chỉ còn cách ngoan ngoãn đè nén mong muốn nhỏ nhoi đó xuống.
Nhưng có một ngày, Đường Vũ Huyên lại phát hiện ra một món đồ chơi cô ta chưa thấy bao giờ.
Đó là một con chuồn chuồn được đan bằng cỏ, nét đan rất đẹp, nét chữ thanh tú trên tấm thiệp màu tím hồng được đặt cùng con diều vừa nhìn đã biết là nét chữ con gái, bên dưới còn đề tên Văn Tú Thanh.
Về sau, Đường Vũ Huyên moi được tin từ đám người làm của Hoắc Liên Ngao, cứ nửa năm Hoắc Liên Ngao lại nhận được một món quà nhỏ như thế.
Hoắc Liên Ngao là mẫu người không thích từ chối người khác.
Rõ ràng anh không bài xích những món quà này, từ đó cũng có thể suy đoán ra cô gái tên Văn Tú Thanh rất đặc biệt với anh.
Dốc hết dũng khí nói xong một tràng, Đường Vũ Huyên cười ngốc nghếch “Liên Ngao, anh bảo em đoán có đúng không?”.
“Anh khá tò mò ý nghĩa đằng sau những lời em vừa nói.” Hoắc Liên Ngao vẫn giữ nguyên ngữ khí lạnh nhạt.
Đường Vũ Huyên bỗng chốc á khẩụ Cô ta chẳng qua chỉ muốn dùng câu chữ nói cho thỏa lòng mà thôi, sự ghen tỵ dành cho cô gái tên Văn Tú Thanh khiến cô ta gần như phát điên.
“Nhưng cho dù em mang theo mục đích gì thì đối với anh, cũng không quan trọng.
Quan trọng là những lời em vừa nói khiến anh cảm thấy em rất không đáng yêu, hơn nữa là cực kỳ không đáng yêụ Vì sự thiếu đáng yêu của em, một tháng tới đừng gọi cho anh một cuộc nào”.
Đúng là một người đàn ông ngông cuồng.
“Hoắc Liên Ngao ” Đường Vũ Huyên giậm chân.
“Một tháng rưỡi ” Anh đứng bất động quay lưng về phía cô ta, cái bóng đó truyền đi một thông điệp Nếu còn nói thêm chữ nào sẽ tăng lên thành hai tháng Há hốc miệng nhưng không nói được một câu, cô ta cứ thế giương mắt nhìn anh mở cửa bỏ đi.
Trước đây có mấy lần Đường Vũ Huyên cũng ở lại nhà Hoắc Liên Ngao vì quá muộn.
Mấy lần đó anh đều dùng bữa sáng cùng cô ta.
Nhưng lần này, người làm lại nhắn lại lời anh “Đầu bếp không được khỏe lắm”.
Khi rời khỏi nhà của Hoắc Liên Ngao, Đường Vũ Huyên thề sẽ điều tra rõ ràng về căn nhà “1314” và cô gái “Văn Tú Thanh” hay gửi quà cho anh Hoắc Liên Ngao.
Rất nhanh, cô ta đã có kết quả, nhưng kết quả nhận được lại hoàn toàn khác.
Chủ nhân của căn nhà 1314 tên là Lâm Chi Hoa, mẹ của Hoắc Liên Ngao.
Căn nhà đó là nơi Lâm Chi Hoa từng ở khi sang New York học tập.
Về sau, nó trở thành món quà đặc biệt bà dành tặng cho con trai của mình.