Chương 24
Vũ Huyên luôn rất tự tin vào vóc dáng của mình.
Sự tự tin này cũng là nhờ những người đàn ông từng quan hệ với cô ta.
Nhưng tới với Hoắc Liên Ngao lại chẳng có chút tác dụng nào.
Lúc cô ta đứng trần như nhộng, thể hiện bản thân trước mặt anh, anh vẫn có thể điềm nhiên xem thời sự, cứ như những bản tin khô khan kia còn có nội dung hấp dẫn hơn cả dáng người cô ta.
Cho đến bây giờ, Đường Vũ Huyên vẫn còn nhớ mãi dáng vẻ của Hoắc Liên Ngao khi tỉnh lại vào buổi sáng hôm saụ Đó là lần đầu tiên cô ta được diện kiến nhân tố bạo lực ẩn chứa trong con người Hoắc Liên Ngao.
Cú đấm đầu tiên làm gãy xương mũi của cô ta.
Cú đấm thứ hai khiến cô ta chỉ muốn tới khoa chỉnh hình làm phẫu thuật sửa môi ngay lập tức.
Anh đánh cô ta không khác gì một cái đầu heo, tới khi anh mệt rồi, cô ta mới run run, mấp máy môi nói Anh hận em chứ gì Thà để anh hận em còn hơn anh lúc nào cũng coi em như không khí Giây phút đó, cô ta nhìn rõ được nỗi đau trong đôi mắt anh.
Nỗi đau ấy khiến cô ta không khỏi hoài nghi, có phải anh cũng từng dùng cách thức cực đoan như vậy để thể hiện thứ tình cảm thuộc về anh.
Giây phút đó, anh và cô ta dường như trở thành hai kẻ đồng bệnh tương liên.
Sau đó, anh ngồi phịch xuống đất, hút thuốc.
Giữa làn khói thuốc vấn vít, anh cười với cô ta.
Nụ cười ấy còn khó coi hơn khóc.
Anh giơ tay vuốt nhẹ mái tóc cô ta, nói “Giỏi lắm”.
Sau một điếu thuốc, anh lại nói “Như vậy cũng tốt”.
Giọng anh cũng giống như chất nicotin anh nhả ra vậy, khô rát, khàn đặc.
Đến hôm nay, Đường Vũ Huyên thi thoảng vẫn mơ về những đầu ngón tay Hoắc Liên Ngao khi vuốt tóc mình ngày ấy, nó lạnh lẽo tới độ khiến lần nào cô ta cũng bừng tỉnh giấc.
Lần đó xảy ra vào mùa đông.
Cô ta bám lấy anh suốt cả một mùa đông.
Khi mùa xuân tới, anh đứng dưới cây đào ở Washington, nhìn lên những bông hoa đào, nhìn đến ngẩn người.
Sau một lúc đờ đẫn rất lâu, anh nói với cô ta, người đã đuổi theo tới tận Washington “Có lẽ chúng ta có thể ở bên nhau”.
Có điều, phương thức ở bên nhau của họ vẫn duy trì sự thật anh hoàn toàn có thể xem ti vi không hề đỏ mặt khi cô ta trần truồng đứng trước.
Đường Vũ Huyên cảm thấy Hoắc Liên Ngao không khác gì một tin đồ Thanh Giáo , cho dù là lần đó, thuốc khiến cả người anh nóng lên nhưng người càng nóng thì mắt anh càng lạnh, động tác cũng không chút kỹ thuật, chỉ đơn thuần là thô lỗ.
Một giáo phái ở nước Anh thế kỷ XVI – XVII.
Khi tới những địa điểm “thanh sắc” cũng vậy, miệng thì nói những lời tán tỉnh con gái nhưng ánh mắt lại không chút tình cảm.
Thậm chí, Đường Vũ Huyên trước nãy còn nghĩ Hoắc Liên Ngao là một người mắc bệnh lãnh cảm trong sinh hoạt tình dục, cho tới tối nay… Mười mấy phút trước, anh đã chủ động hôn cô ta trong phòng tắm, vừa hôn tay còn vừa sốt sắng luồn qua lớp quần áo của cô ta, rút bỏ áo ngực, nhẹ nhàng đùa nghịch.
Động tác tuy vẫn chẳng chút kỹ thuật nhưng đã có thể cảm nhận được sự trêu chọc đầy ắp từ những đầu ngón tay anh, còn là cả khát khao bộc phát từ mỗi hơi thở.
Cứ như vậy, họ quấn lấy nhau lên tới tận giường.
Cô ta ngửa đầu để