Chương 23
đấy”.
Ơ… Anh đang nói gì vậy?
Giới tính của Hoắc Liên Ngao rất bình thường, cô ta rõ hơn ai hết.
Cô ta nhướng mày, mang theo một chút vô tình lại vài phần đùa giỡn “Hay người đàn ông đó từng là tình địch của anh?”.
Có một giây phút, Đường Vũ Huyên bắt được một ngọn lửa nhỏ bùng lên trong đáy mắt Hoắc Liên Ngao, nhưng nó cũng lụi tắt rất nhanh.
“Liên Ngao, hơi chán đấy.” Đường Vũ Huyên cũng bỏ khăn ăn xuống.
Câu nói của cô ta quá đỗi thẳng thắn, vì chán nên mới đùa những chuyện nhạt nhẽo này với anh.
Hoắc Liên Ngao cười “Chu Tùng An là người nhà một quản gia trong nhà anh, ừm, anh ta còn từng bổ túc cho anh vào buổi tiếng Trung, chắc vì vậy mà người này tự cho là có thể thể hiện một chút cảm giác nội trội của bậc làm thầy trước mặt anh”.
Đường Vũ Huyên bày ra điệu bộ “thì ra là vậy”.
Hoắc Liên Ngao giơ tay ra trước mặt cô ta “Chúng ta khiêu vũ đi”.
Đứng trước cửa phòng tắm, áp tai lên cánh cửa, Đường Vũ Huyên lắng nghe động tĩnh bên trong.
Hoắc Liên Ngao đã ở trong đó gần nửa tiếng đồng hồ rồi.
Tình hình có chút bất ngờ.
Trước đó, họ đang khiêu vũ thì Hoắc Liên Ngao bỗng dừng lại, nói một câu “Anh sẽ quay lại ngay” rồi bỏ đi.
Mười phút sau, Đường Vũ Huyên vẫn chưa thấy Hoắc Liên Ngao quay lại.
Cô lần tìm từng căn phòng một, cuối cùng nghe thấy những tiếng rên rỉ như bị thương vọng ra từ phòng tắm.
Cô gọi một tiếng “Liên Ngao”, âm thanh ấy lập tức im bặt.
Cửa phòng tắm không khóa, sau một lúc do dự, Đường Vũ Huyên mở cửa ra.
Đêm Valentine này định trước là một đêm khó nhớ trong cuộc đời Đường Vũ Huyên, cũng là đêm đầu tiên cô ta nhìn thấy một Hoắc Liên Ngao thảm hại như vậy.
Anh co rụt người ngồi trong góc tường, mái tóc rủ xuống trán che chặt hai mắt, khuôn mặt nhợt nhạt.
Trắng nhợt tới mức trông anh giống một tinh linh hút máu về đêm Ban mai sắp tới rồi, khi tia nắng đầu tiên xuất hiện ở phía chân trời, anh sẽ hóa thành một làn khói trắng.
Cũng chẳng hiểu tại sao, tiếng “Liên Ngao” cô ta gọi bỗng run run.
Âm thanh đó khiến cơ thể co rụt trong góc tường run lên.
Anh từ từ ngẩng đầu, nhìn về phía cô ta, giây phút đó, biểu hiện của anh là Em đang gọi tôi đấy ư?
Mái tóc mềm vì ngẩng đầu mà vắt sang một bên, con ngươi hiện rõ ra ngoài.
Anh đang tìm cô, anh tìm thấy cô rồi.
Sau đó, anh mỉm cười.
Một nụ cười không chút sức sống.
Trái tim Đường Vũ Huyên cũng run lên như giọng nói của cô ta.
Dưới chân Hoắc Liên Ngao, có một ống tiêm đã được sử dụng nằm lăn lóc… Lớp kính thủy tinh chắn gió của chiếc siêu xe bên đỏ bên trắng tích một lớp hơi nước mỏng tang, đèn đường vàng vọt như đắm chìm trong bầu không khí toàn hơi nước, cả thế giới như vừa được vớt từ dưới nước lên vậy.
Trên chiếc giường màu nâu đậm, hai cơ thể ướt át chồng lên nhau, ngón tay cô ta vẫn còn găm sâu dưới mái tóc anh, những lọn tóc mềm mại chẽ ra từ kẽ ngón tay của cô ta.
Cô ta ngẩng đầu để bờ môi anh dễ dàng rơi xuống cổ mình.
Lần đầu tiên của Đường Vũ Huyên và Hoắc Liên Ngao xảy ra hai tháng sau khi họ quen nhau, khi mà cô ta không làm cách nào để hạ gục được người đàn ông này, cô ta đã bỏ thuốc vào nước uống của anh.
Trước nay, Đường