Chương 22
như nhau mà.
Nhìn biểu cảm cực kỳ nghiêm túc của thằng bé, lòng Chu Tùng An chợt xao động.
Anh hạ thấp giọng xuống, hỏi một đứa trẻ còn chưa hiểu chuyện gì “Ngô Thành Quân, con có thích Kiều Kiều làm mợ của con không?”.
Thằng bé tròn mắt nhìn anh.
Thế là, Chu Tùng An phải đổi một cách nói khác “Bạn nhỏ Ngô Thành Quân, bạn có muốn ngày nào cũng được gặp Kiều Kiều không?”.
Ngô Thành Quân gật đầu chắc nịch, Chu Tùng An mãn nguyện mỉm cười.
Nhưng đó cũng phải là chuyện của vài tháng sau đó.
Chu Tùng An đợi Khang Kiều đã nhiều năm, anh tin cô cũng biết.
Màn đêm hạ xuống, cơn mưa tuyết liên tục đổ nhiều ngày cuối cùng cũng dứt.
Các chuyên gia khí tượng nói rất có khả năng đây là trận tuyệt cuối cùng ở New York mùa đông này.
Hai bên con đường bên ngoài chất đầy tuyết, đèn đường mới lên hắt lên trông giống như ai bọc một lớp màng sa lên trên, mơ màng và mộng ảo.
Nếu không phải vì người đàn ông ngồi đối diện không hề tập trung chút nào, đây sẽ là một đêm khiến Đường Vũ Huyên nhớ rất lâu, rất lâu, cô ta nghĩ vậy.
Đường Vũ Huyên đã quen Hoắc Liên Ngao ba năm rồi, nhưng đây mới chỉ là lần đầu tiên cô ta dùng bữa ở nhà anh, huống hồ hôm nay còn là Valentine.
Mặc dù Hoắc Liên Ngao nói sẽ làm bữa tối cho cô ta, nhưng thực tế là sau khi từ trung tâm thương mại trở về, anh liền trốn vào phòng sách, bữa tối được bày ra trên bàn do người làm và đầu bếp khách sạn cô gọi đến thực hiện.
Cô ta tỉ mỉ cắt tỉa và cắm từng bông hoa anh mua sau đó lại bày biện nến và bàn ăn.
Sau khi mọi việc hoàn thiện, cô ta bèn thay một bộ quần áo khác, rồi gõ cửa phòng sách.
Bây giờ, Hoắc Liên Ngao ngồi đối diện Đường Vũ Huyên đang mặc một chiếc áo phông cực kỳ đơn giản cùng một chiếc quần rộng rãi, so sánh với những đồ hàng hiệu cô ta đang diện trên người thì trông anh nực cười vô cùng, khiến Đường Vũ Huyên chất đầy một bụng tức.
Nhưng, cô ta không muốn cãi nhau với anh trong một đêm như thế này, bèn vừa ăn vừa trò chuyện với anh.
Anh đáp nhát gừng, chỉ có “ừm”, “ồ”, “vậy à?”.
Tình trạng ấy kết thúc khi Đường Vũ Huyên hỏi “Liên Ngao, anh và người đàn ông tên Chu Tùng An quen nhau thế nào vậy?”.
Nếu không phải vì những câu chuyện dần trở nên khô khan, Đường Vũ Huyên cũng sẽ không hỏi một vấn đề vô vị như vậy.
Từ cách ăn mặc của người đàn ông tên Chu Tùng An đó là đủ biết anh ta thuộc tầng lớp bình dân, còn Hoắc Liên Ngao lại tới từ một gia tộc lớn mạnh nhất, cô ta cảm thấy có chút tò mò.
Chiếc lý được đặt trở lại bàn, Hoắc Liên Ngao kéo khăn ăn trên cổ áo xuống.
“Anh rất quan tâm tới chuyện hôn nhân đại sự của anh ta.
Liên Ngao, anh tỏ ra rất kỳ lạ khi đứng trước Chu Tùng An.” Đường Vũ Huyên cảm thấy điểm kỳ lạ còn nằm ở giây phút Hoắc Liên Ngao kéo cô đi, giống như gặp ma vậy, lại giống như nếu không đi phía sau sẽ có thứ gì đuổi theo anh, hơn nữa còn không thèm chào hỏi, Hoắc Liên Ngao là người có giáo dục tốt nhất trong đám bạn bè của cô ta.
Chiếc khăn ăn được vắt nhẹ nhàng lên ly rượu vang, tỏ ý bữa tối đã kết thúc.
Nhìn cô ta, Hoắc Liên Ngao lạnh lùng nói “Anh không có hứng thú với đàn ông, điều này em biết