⬅ Trước Tiếp ➡

rời đi, chỉ còn lại Chu Tùng Ngọc đang nhìn họ chằm chằm cùng đôi song sinh đứng ngẩn người tại chỗ.
Nhìn theo ánh mắt của chị, Chu Tùng An thấy bóng của Hoắc Liên Ngao và cô gái, bóng lưng người đàn ông thẳng tắp, cô gái cao ráo, lả lướt, cũng chỉ trong chớp mắt, hai cái bóng đã khuất dạng ở tận cùng hành lang.
“Nếu chị không tận mắt chứng kiến, quả thật không biết trên đời lại có một đôi vừa đẹp vừa xứng như vậy.” Chu Tùng Ngọc lẩm bẩm “Họ cứ như từ trên tạp chí bước ra vậy”.
Anh bế Ngô Thành Quân nhỏ hơn lên “Chu Tùng Ngọc, em còn nhớ cách đây không lâu chị từng nói hai người xinh xắn nhất trên thế giới này là Ngô Thành Quân và Ngô Thành Nhu mà?”.
Chu Tùng Ngọc ho khan mấy tiếng, bế Ngô Thành Nhu lên “Nhưng mà họ đẹp thì đẹp thật, có điều bất lịch sự”.
Hai người họ đi về hướng ngược lại.
Chu Tùng Ngọc kể lại rằng Hoắc Liên Ngao đã kéo cô gái đi trong lúc anh đang nói chuyện điện thoại, còn chẳng chào lấy một tiếng.
Đối với hành động của Hoắc Liên Ngao, Chu Tùng An không cảm thấy quá kỳ lạ.
Hồi còn trẻ, cậu ta là điển hình cho kiểu người hai mặt, xét về lễ phép, không ai bằng cậu ta, nhưng đến khi ngang ngược thì cũng số một.
Nhưng những chuyện này đều là Khang Kiều kể lại, về cơ bản, đứng trước mặt anh, Hoắc Liên Ngao vẫn là một cậu chủ có tiền, được giáo dục tốt.
“Chu Tùng An, làm sao em quen được cậu ta?” Người đàn ông với diện mạo hơn người ấy vẫn khiến Chu Tùng Ngọc nhớ mãi không quên.
“Ngày xưa em từng bổ túc tiếng Trung cho cậu ta.” Cho dù khoảng thời gian ấy không dài nhưng trong nhận thức của anh, Hoắc Liên Ngao vẫn là cậu học trò đầu tiên.
Thế nên, ban nãy khi nhận ra Hoắc Liên Ngao, anh cũng có chút kích động, người học trò đầu tiên cơ mà.
Qua cửa kính của trung tâm thương mại có thể nhìn thấy bãi đỗ xe.
Chiếc siêu xe màu trắng sữa vụt qua trước mắt ô cửa Chu Tùng An đang đứng.
Người lái chính là Hoắc Liên Ngao.
Cậu ta lái xe cực nhanh, in lên tấm kính là một nửa khuôn mặt sắc như dao, cứ thế vội vàng biến mất.
“Cậu ơi.” Giọng nói non nớt kéo tầm nhìn của Chu Tùng An trở lại “Ban nãy Kiều Kiều gọi điện cho cậu ạ?”.
Ngô Thành Quân được bế trong lòng đang tròn mắt nhìn anh.
“Kiều Kiều” mà thằng nhóc nhắc tới chính là Khang Kiềụ Lúc mới tập nói, thằng bé đặc biệt thích phát âm âm này, lần nào cũng gọi cô là “Kiều Kiều”, lâu dần không sửa được nữa.
Về sau, Ngô Thành Nhu cũng học theo, gọi Khang Kiều như vậy.
“Phải, ban nãy Kiều Kiều gọi tới.” “Con đón Kiều Kiều nhất định là nhớ con lắm rồi.” Thằng bé tự cực kỳ tự tin vào bản thân.
Lúc này, Chu Tùng An mới chợt nhớ ra một chuyện, bèn rẽ tóc mái trên trán Ngô Thành Quân ra, hôn “chụt” một cái lên “Nụ hôn này Kiều Kiều bảo cậu hôn thay cô ấy”.
Vừa nói xong, một cái trán khác cũng rẽ lớp tóc mái dày cộp ra, ghé tới “Kiều Kiều kiểu gì cũng bảo cậu hôn con nữa”.
Đôi song sinh này, quá xứng đôi Vài phút sau, Ngô Thành Quân vẫn đang nhấn mạnh Kiều Kiều có lẽ thích nó hơn một chút “Cậu ơi, con nói có đúng không?
Con cảm thấy Kiều Kiều khắc con cầy cho con còn đẹp hơn của Ngô Thành Nhu”.
Câu nói của Ngô Thành Quân khiến Chu Tùng An dở khóc dở cười.
Rõ ràng là


⬅ Trước Tiếp ➡