Chương 20
lại mang theo một chút cảm xúc, giống như Anh gặp công tử nhà họ Hoắc à, không đúng, phải là cậu chủ Liên Ngao nhà họ Hoắc.
Ở vương quốc hai màu xanh trắng ấy, họ đều gọi người đó là cậu chủ Liên Ngao.
Sau đó là một câu hỏi uể oải mang tính hình thức “Trông anh ta thế nào?”.
Là sống thế nào mới phải mới chứ?
Tốt hay tệ?
Hoắc Liên Ngao thì chắc là sống rất tốt, rất tốt.
Trong khoảng mười mấy ngày tới New York, Chu Tùng An đã nghe rất nhiều người trong thành phố bàn luận về Hoắc Liên Ngao với giọng ngưỡng mộ, cái đầu thông minh, tiền tài như nước, tướng mạo tuấn tú, bạn bè đông đảo, cùng với những cô gái xinh đẹp luôn cam tâm tình nguyện vây quanh.
Một cuộc đời như vậy có thể hình dung bằng từ “hoan lộ thênh thang”.
“Trông cậu ta không tồi, bạn gái cũng rất xinh đẹp.” Chu Tùng An trả lời như vậy… Trước đó, từ xa anh đã nhìn thấy đôi trai gái nổi bật trên hành lang.
Khi đó có rất nhiều người quan sát họ.
Họ trông giống một đôi tình nhân hẹn hò đã lâu, Valentine cùng tới khu trung tâm thương mại mua sắm, tay xách chiến lợi phẩm, chuẩn bị về làm bữa tối.
Lúc đó, Chu Tùng An còn chưa ý thức được người đàn ông chính là Hoắc Liên Ngao.
Đã lâu lắm rồi Chu Tùng An chưa gặp Hoắc Liên Ngao.
Cậu ta trông còn đẹp hơn xưa, tới mức có thể hình dung bằng từ “sáng ngời”.
Đầu kia chỉ “ừm” một tiếng khẽ khàng.
“Có muốn nói vài câu với cậu ta không?” Chu Tùng An nói câu ấy một cách tự nhiên.
Trong cảm nhận của mình, Chu Tùng An không nghĩ mối quan hệ giữa Khang Kiều và Hoắc Liên Ngao chưa đến mức “nước lửa bất dung”, tuyệt đối không qua lại như người ngoài đồn thổi.
Trong ký ức xa xôi của mình, thấp thoáng có một cảnh tượng như thế Lần đó, Khang Kiều lạc đường trên núi, Hoắc Liên Ngao là người đầu tiên tìm ra cô.
Hình ảnh cậu ta cõng cô nổi bật lên giữa ánh lửa bập bùng, trông cực kỳ đẹp.
“Đừng ngốc nữa.” Hiếm khi thấy giọng cô mang theo chút hờn dỗi, “Được rồi, Chu Tùng An, chúng ta không nói về chuyện này nữa, khi nào anh quay về?”.
“Ngày kia anh về.” “Vậy ngày mai em sẽ dọn dẹp nhà cửa cho anh, tiện thể mở cửa sổ cho thông gió, mấy hôm nay Thượng Hải mưa suốt.” Nơi Chu Tùng An ở cách phòng làm việc của Khang Kiều đúng một con phố, đi bộ chỉ mất năm phút.
Cô cầm cả chìa khóa nhà của anh.
Nghe cô nói muốn dọn dẹp nhà cửa cho mình, Chu Tùng An vui lắm, niềm vui ấy lan ra tới tận khóe miệng “Nghe vậy, anh phải bỏ chút công sức chọn cho em một món quà, nói đi…”.
Bỗng đầu kia vọng tới một tiếng kêụ “Sao vậy?” Chu Tùng An hoảng hốt hỏi.
“Không sao.” Cô trả lời rất nhanh.
“Bây giờ em đang ở phòng làm việc sao?” Chu Tùng An nhìn đồng hồ, ở Thượng Hải bây giờ có lẽ trời chỉ vừa sáng.
“Em không ngủ được, thế nên…” “Thế nên ban nãy em bị dao gọt cứa vào tay phải không?
Cứa vào đâu?
Có chảy máu không?
Vết thương có nghiêm trọng không?” Đầu kia thở dài “Vết thương chỉ to hơn hạt gạo chút thôi, em nói này Chu Tùng An…”.
Ngắt máy, Chu Tùng An cũng cảm thấy khó xử vì hành động của mình.
Một người rất ít khi sai sót như Khang Kiều biết cách tự chăm sóc bản thân hơn ai hết.
Quay đầu lại, Chu Tùng An chợt phát hiện Hoắc Liên Ngao và cô bạn gái kia đã