⬅ Trước Tiếp ➡

lẽ nào anh không có nhu cầu sinh lý?
Bầu không khí có phần ngượng ngập, chị của Chu Tùng An đứng ra phá tan “Tùng An, bạn em?”.
“Người quen cũ.” “Chỉ quen biết thôi.” Cả hai đồng thanh một cách ăn ý.
Bầu không khí một lần nữa rơi vào ngượng ngập, cũng may lúc này tiếng chuông di động vang lên, là điện thoại của chị gái Chu Tùng An.
Đứa bé được đặt xuống, chị gái Chu Tùng An đi qua một bên nhận máy, đứa bé di chuyển qua, nắm lấy tay Chu Tùng An.
“Chúng là sinh đôi à?” Lúc này, Đường Vũ Huyên mới nhớ ra điểm nghi vấn lúc trước.
Hai đứa bé trông chỉ khoảng sáu, bảy tuổi, trắng trẻo, xinh xắn.
“Phải.” Câu trả lời của Chu Tùng An đã chứng thực cho suy đoán của Đường Vũ Huyên.
“Đáng yêu thật.” Đường Vũ Huyên mỉm cười.
Đây là lần đầu tiên cô ta nhìn thấy một đôi song sinh đáng yêu như thế, bèn chỉ tay vào chúng “Đây nhất định là chị rồi”.
Rồi cô ta chỉ sang đứa bé đang được bế, nghịch nghịch ngón tay nó “Thế nên, con nhất định là em gái rồi”.
Vừa nói xong, đứa bé lập tức rút khỏi tay cô ta, khuôn mặt ban nãy còn cười giờ phồng lên.
Chu Tùng An phá lên cười “Thành Quân nhà chúng tôi là tiểu hoàng tử nhé”.
Lúc này Đường Vũ Huyên mới hiểu tại sao đứa bé phồng má, tiểu hoàng tử bị hiểu nhầm là tiểu công chúa dĩ nhiên sẽ không vui rồi.
Đứa bé trở mặt trông lại càng đáng yêu, cô ta định giơ tay trêu tiếp, ai ngờ… “Lẽ nào vẫn chờ đợi?” Giọng Hoắc Liên Ngao vừa lạnh vừa cứng.
“Không được sao?” Chu Tùng An không cười nữa.
“Đợi được không?” “Đây là chuyện của riêng tôi.” Đường Vũ Huyên hoàn toàn không hiểu họ nói gì với nhau, bèn kéo tay Hoắc Liên Ngao, thì thầm bên tai anh “Có chuyện gì vậy?
Anh…”.
Lời Đường Vũ Huyên bị một giọng nữ ngắt ngang.
“Chu Tùng An, A Kiều bảo em nghe điện này.” Chị gái Chu Tùng An đưa di động cho em, “Cô ấy nói không gọi được vào máy em nên gọi vào máy chị”.
Lúc đó, Đường Vũ Huyên đang nắm tay Hoắc Liên Ngao, có một khoảnh khắc, cô ta cảm thấy tay anh chợt run lên, đầu ngón tay lạnh ngắt.
Chu Tùng An đón lấy di động.
Chu Tùng Ngọc thì đón lấy đứa né.
Chu Tùng An đi qua một bên, nhận máy.
Đầu kia điện thoại vọng tới giọng nói mà anh luôn si mê, có chút thanh lạnh nhưng không thiếu nhiệt độ, cũng giống như chính con người cô vậy.
Dặn dò xong những điều cần thiết, cô nhắn nhủ thêm một câu “Ở ngoài cẩn thận một chút”.
“Ừ.” “Vậy…” “Khang Kiềụ” Sóng điện thoại không ổn định lắm, cứ rè rè.
Lát sau chất giọng dịu dàng trong trẻo của cô mới vang lên “Em đang nghe đây, anh muốn nói gì?”.
Muốn nói gì với cô ư?
Chu Tùng An cũng không biết, chỉ đơn giản là muốn nghe giọng cô, thêm một câu cũng được.
Anh rời xa Thượng Hải cũng mười mấy ngày rồi, lần này Chu Tùng An thay mặt anh rể đã đi công tác xa dẫn hai đứa trẻ tới New York chúc Tết ông nội.
“Hử?” Đầu kia lại nói.
Thế là, Chu Tùng An nghĩ tới một đề tài.
“Khang Kiều, em đoán anh vừa gặp ai?” “Anh gặp ai?” Vừa nghe là biết cô chẳng hề hứng thú với việc anh gặp ai, nhưng điểm này cũng hợp với tính cách của cô.
Cô gái tên Khang Kiều kia luôn hờ hững với rất nhiều việc.
“Anh vừa gặp Hoắc Liên Ngao.” Anh nói.
Lát saụ Lại là một tiếng “ừm” như có như không.
Nhưng trong tiếng “ừm” ấy


⬅ Trước Tiếp ➡