⬅ Trước Tiếp ➡

đành quay ngược trở lại, đi từng bước tới trước mặt Hoắc Liên Ngao.
Anh dường như bị thứ gì thu hút, cứ nhìn chòng chọc về phía trước.
Đường Vũ Huyên nhìn theo, phía trước ngoài người ra vẫn chỉ còn người.
Hôm nay là tết Nguyên tiêu, người ra vào các trung tâm thương mại đều là người phương Đông, nhìn kỹ thì họ chẳng có gì đặc biệt.
“Hoắc Liên Ngao.” Đường Vũ Huyên giơ tay khuơ khuơ trước mặt anh.
Lúc bấy giờ, anh mới hoàn hồn, đẩy tay cô ta ra.
Họ tiếp tục đi về phía trước, gần đó có một đôi nam nữ khoảng ba mươi tuổi thu hút sự chú ý của Đường Vũ Huyên.
Đó là một đôi nam nữ người phương Đông, cười nói vui vẻ, cử chỉ thân mật.
Điều hấp dẫn cô ta không chỉ là họ mà còn là những đứa trẻ họ đang bế trong lòng.
Hai đứa trẻ mặc trang phục truyền thống dùng để về đón tết với trưởng bối, trang điểm xinh như con búp bê trong tay cô ta.
Cô nhìn chúng chăm chú rồi nói với Hoắc Liên Ngao “Chúng đáng yêu thật, em đoán chúng nhất định là một cặp song sinh”.
Hoắc Liên Ngao không trả lời.
Hai người bế con từng bước lại gần họ.
Khi sắp đi lướt qua, người đàn ông bước chậm lại, nhìn Hoắc Liên Ngao.
Đường Vũ Huyên quay đầu nhìn Hoắc Liên Ngao, còn anh vẫn tỏ ra vô cảm.
Người đàn ông bước vượt qua cô ta, vài giây sau, Đường Vũ Huyên nghe thấy một giọng nam giới vang lên sau lưng, mang theo chút ngập ngừng “Hoắc Liên Ngao ”.
Giây phút đó, cô ta bắt gặp một chút bực bội lướt nhanh trên gương mặt anh.
Khi được gọi tới tiếng thứ hai thì anh dừng bước.
Tiếp sau đó là một cảnh tượng thường gặp trong cuộc sống Đồng hương gặp nhau giữa đất khách quê người.
Người đàn ông quen Hoắc Liên Ngao, ngược lại với sự nhiệt tình của anh ta, Hoắc Liên Ngao lại khá thờ ơ.
“Chu Tùng An.” Anh gọi tên người đó, hờ hững liếc nhìn đứa trẻ trong lòng “Kết hôn rồi sao?
Đứa bé đáng yêu đó”.
Cô gái vừa đi song song với anh ta cũng bước tới, nghe thấy vậy chị ta bật cười vui vẻ.
Người đàn ông tên Chu Tùng An nói giọng khó xử “Đây là chị gái của tôi, đứa bé là con chị ấy”.
Bốn người tránh sang một bên, cuộc gặp gỡ này không tránh khỏi màn hỏi thăm đôi ba câụ Hoắc Liên Ngao có vẻ rất quan tâm tới chuyện cưới hỏi của Chu Tùng An.
“Kết hôn chưa?” “Chưa.” Anh ta ngượng ngập trả lời.
“Nếu tôi nhớ không nhầm, có lẽ anh đã ba mươi mấy rồi, con của chị anh cũng lớn từng này rồi.” Ợ… Đường Vũ Huyên hoàn toàn sửng sốt khi nghe được những lời như thế từ Hoắc Liên Ngao.
Người đàn ông này hôm nay có vẻ uống phải giấm, ngược lại, Chu Tùng An khá bình thản “Câu này Chu Tùng Ngọc thường nói với tôi”.
Chu Tùng Ngọc là chị gái của Chu Tùng An, ý tứ của anh ta rất rõ ràng Mấy chuyện này không thích hợp với người anh em.
Đường Vũ Huyên cũng cảm thấy Hoắc Liên Ngao nói câu này hơi kỳ lạ.
Rõ ràng hai người họ nhìn là biết thuộc hai tuýp người hoàn toàn khác biệt.
Nhưng dường như anh không hề ý thức được điểm này, còn tiếp tục hóng hớt “Đúng là cố chấp, tôi đoán giờ đến bạn gái anh cũng không có phải không?”.
Trong lúc nói, ánh mắt Hoắc Liên Ngao còn như có như không liếc về phía một bộ phận nào đó của Chu Tùng An, ý đồ khiêu khích rất rõ ràng Đàn ông ba mấy tuổi mà bạn gái cũng không có,


⬅ Trước Tiếp ➡