Chương 14
trở về căn hộ, cô bỗng cảm thấy toàn thân nóng ran như lò thiêụ Cô đã sốt, khám bác sỹ, uống thuốc xong, Miêu Tiểu Cơ mê man ngủ hai ngày hai đêm.
Trong khoảng thời gian ấy, cô còn làm một việc Chủ động gọi điện thoại cho Hoắc Liên Ngao.
Miêu Tiểu Cơ không có số di động của Hoắc Liên Ngao, đành liên lạc với Giản Liêụ Giản Liêu hứa sẽ báo lại việc cô bị ốm tới anh.
Gọi xong, Miêu Tiểu Cơ bắt đầu chờ đợi, cứ thế chờ suốt mười mấy tiếng đồng hồ.
Ngày thứ ba, sức khỏe của Miêu Tiểu Cơ đã hồi phục trở lại.
Hôm nay, New York có tuyết rơi, những bông tuyết trắng như lông ngỗng khiến cả thành phố Táo đẹp như một thế giới cổ tích, đi tới đâu cũng một màu trắng xóa.
Khi đường phố đã lên đèn thì chuông cửa nhà Miêu Tiểu Cơ vang lên.
Mở cửa ra, cô thấy người bạn cùng phòng tên Jessiaca đang đứng trước cửa, sau lưng là Hoắc Liên Ngao.
Anh đứng đó, sau lưng là tuyết trắng và phố dài, những bông tuyết rơi xuống chiếc áo dạ dài của anh đã khô lại, toát lên một vẻ cổ điển, lãng mạn, tuyệt diệụ Người đàn ông ấy, đạp tuyết mà tới.
Giây phút đó, Miêu Tiểu Cơ đã hạ một quyết tâm.
Cô sẽ bỏ ra một trăm đô la Mỹ để Jessica và bạn trai của cô ấy tìm một khách sạn không tệ, ngủ qua đêm.
Jessica cầm tiền và đi mất, Hoắc Liên Ngao thì mở cửa đi vào.
Từ lúc anh vào, ngọn lửa nhỏ trong lòng Miêu Tiểu Cơ đã bắt đầu không nghe lời.
Cà phê bất cẩn đổ xuống nền nhà, quên mất túi trà để ở đâu, cuối cùng cô chỉ còn cách rót nước mời anh.
Hoắc Liên Ngao hoàn toàn đối lập với một Miêu Tiểu Cơ chân tay bấn loạn.
Anh chỉ yên lặng đứng trước bức tranh đề chữ, đứng rất lâụ Cô đã rót cho anh cốc nước thứ ba rồi mà chính nó cũng đã nguội ngơ nguội ngắt.
Bầu trời ngoài cửa sổ đã tối thui.
Cô cầm cốc nước lạnh, đi từng bước, từng bước ra sau lưng Hoắc Liên Ngao, lấy hết dũng khí… lên tiếng, nhưng chưa kịp nói gì, anh đã nói trước.
“Xấu thật.” Giống như anh gắn thêm một con mắt sau lưng, lại như đang tự lẩm bẩm cho cô nghe, nghe kỹ còn như vọng lại một tiếng thở dài xa xôi.
Sau vài giây Miêu Tiểu Cơ mới hiểu “xấu thật” của anh chỉ cái gì.
Khi nói câu đó, ngón tay Hoắc Liên Ngao đang chỉ vào câu đề từ cuối cùng trên bức tranh, nói chính xác là hai chữ cuối cùng Khang Kiềụ Đúng là hơi xấụ Khi viết hai câu ấy, Miêu Tiểu Cơ còn nhớ mình đã lẩm bẩm Bố ơi, sao hai chữ này nhiều nét quá vậy?
Khi đó cô còn có chút bực bội, khiến hai chỡ ấy như dính vào nhau, nét cuối cùng còn ngoằn ngoèo như rắn bò.
Ngượng ngịu đứng sau lưng anh, cô giải thích tâm trạng khi đó “Phải, đúng là rất xấu, nhưng lúc đó tay em quá nhỏ, bút lông lại to, mà hai cái chữ ‘Khang Kiều’ lại nhiều nét”.
Nói cả một đoạn dài xong, Miêu Tiểu Cơ mới khẽ gọi một tiếng “Hoắc Liên Ngao”.
Không có hồi đáp.
“Hoắc Liên Ngao.” Cô cao giọng hơn một chút.
“Chuyện gì?” Anh chỉ hờ hững đáp lại như vậy, còn không quay đầu “Nghe nói em bị bệnh?
Đỡ chút nào chưa?”.
Miêu Tiểu Cơ gật đầụ Giống như nhìn thấy cả cái gật đầu của cô vậy, Hoắc Liên Ngao vẫn đứng quay lưng lại, “ừm” một tiếng.
Chiếc đồng hồ trên tường đang chỉ chín giờ đúng, bầu trời ngoài cửa sổ càng tối đen hơn.
Miêu Tiểu Cơ