Chương 15
đứng đối diện chiếc gương, hít sâu một hơi.
Một người học mỹ thuật như cô biết cách làm thế nào để tự trang điểm cho mình, làm thế nào mới thể hiện được vẻ khêu gợi của mình.
Ngực không đủ lớn cũng không sao, chỉ cần đạt được hiệu quả nửa kín nửa hở là được.
Chiếc váy dài ấy hờ hững khoác lên người.
Dưới hiệu quả lấp ló của ánh đèn, cô kéo mái tóc dài bằng một nửa chiếc váy ra trước ngực, cứ thế đứng ra trước mặt Hoắc Liên Ngao.
Nhưng Hoắc Liên Ngao hoàn toàn không cho cô cơ hội thể hiện bản thân.
Câu nói khẽ khàng của anh đã khiến trái tim Miêu Tiểu Cơ rớt xuống vực thẳm.
“Miêu Tiểu Cơ, em còn nhớ những lời tôi nói với em không?
Tôi không thích bị làm phiền, tôi nhớ lúc đó em đã hứa sẽ không chủ động liên lạc với tôi.” “Nhưng…” Khó khăn lên tiếng, cô muốn nói vì em bị bệnh.
“Tôi hiểụ” Biểu cảm trên gương mặt anh mang theo chút nghi hoặc “Con người ta lúc bệnh luôn cực kỳ yếu ớt”.
Miêu Tiểu Cơ thở phào một hơi, muốn tiến lên… “Nhưng hiểu thì hiểu, em đã phạm phải sai lầm nguyên tắc.
Miêu Tiểu Cơ, em là một cô gái thông minh, chuyện tiếp theo đây không cần tôi nói chi tiết chắc em cũng hiểu, đúng không?” Anh nhìn cô, nói rất dịu dàng, nhưng đáy mắt chỉ còn một mảng mơ hồ, xa cách.
Cụp mắt xuống, Hoắc Liên Ngao đứng lên khỏi chiếc sô pha đơn duy nhất trong phòng.
Miêu Tiểu Cơ giành cơ hội đứng trước mặt anh, lẩm bẩm “Hoắc Liên Ngao, em không hiểu”… Thật ra thì cô hiểu rất rõ, ý tứ của Hoắc Liên Ngao không thể đơn giản hơn Em đã phạm vào nguyên tắc, duyên phận của chúng ta đã cạn.
Nói xong câu “Cố gắng nghỉ ngơi” rồi anh nhẹ nhàng đẩy cô ra, đi về phía cửa phòng.
Ngừng một lát, Miêu Tiểu Cơ cũng đuổi theo.
“Hoắc Liên Ngao, em đồng ý chia tay, nhưng ” Giọng cô run run “Ngày mai chúng ta hãy chia tay được không, tối nay em muốn ở bên anh ”.
Làm như không nghe thấy lời cô nói, anh tiếp tục đi ra phía cửa.
“Đứng lại, Hoắc Liên Ngao, anh đứng lại cho em ” Miêu Tiểu Cơ hét toáng lên.
Câu nói của cô đã thành công khiến Hoắc Liên Ngao dừng bước.
Lấy hết dũng khí, cô nói “Em hy vọng người đàn ông lấy đi lần đầu tiên của em tên là Hoắc Liên Ngao”.
Anh quay đầu lại, cô giật ngón tay, chiếc váy hờ hững trượt xuống khỏi người, đằng sau không có một thứ đồ lót nào.
Cô trần trụi đứng trước mặt mà anh vẫn coi như không khí.
Ánh mắt anh vượt qua cô, nhìn lên bức tường sau lưng, dòng chữ đề tựa vẫn rất nổi bật Tạm biệt Khang Kiềụ Lại quay về cô, ngưng đọng trong ánh mắt ấy chỉ còn là tuyết băng lạnh.
“Sau đó thì sao?
Có phải sau đó cô sẽ dán lần đầu tiên lên, để mỗi ngày gặm nhấm, tự mình say đắm, tự nghĩ rằng mình đã từng hoàn toàn nhập tâm yêu một người.
Xin lỗi, đó chỉ là cô, hình như cô quên mất rằng chuyện nam nữ hoan ái vốn chỉ là quan hệ giữa hai giới tính.
Miêu Tiểu Cơ, nếu vài phút trước tôi còn đôi chút thiện cảm với cô thì những lời ngu ngốc ban nãy cô nói đã thành công khiến thiện cảm biến thành chán ghét.
Cô có biết không, tôi ghét nhất là loại phụ nữ mang lần đầu tiên của mình ra làm quân cờ.” Giữa bầu không khí lạnh nhạt ấy, Miêu Tiểu Cơ lại dám nói “Em không hề, em không hề coi lần đầu của mình là quân