Chương 13
Chí Ma, được viết bằng chữ thể Tống bằng mực chìm màu đen bên cạnh tấm khung màu trắng.
Đó là tác phẩm do Miêu Tiểu Cơ và bố cùng nhau hoàn thành, chữ do bố viết.
Năm xưa khi còn nhỏ, cô từng bám riết lấy bố để cô được vẽ, cuối cùng bố nắm lấy tay cô, nắn nót viết dòng chữ cuối cùng Tạm biệt Khang Kiềụ Sau khi bố qua đời, bức tranh ấy cũng theo cô vượt qua biển lớn.
Người đàn ông trẻ tuổi đang đứng đối diện bức tường, đẹp như một bức tượng bị thời gian ngưng đọng.
Anh đứng quá lâu, lâu tới nỗi cốc nước Miêu Tiểu Cơ chuẩn bị cho anh cũng đã nguội lạnh.
Hôm nay là Chủ nhật, đã ba ngày trôi qua kể từ hôm Miêu Tiểu Cơ bị đẩy xuống bể bơi.
Tối đó cô được trợ lý của Hoắc Liên Ngao đưa về nhà, người ấy tên Giản Liêụ “Tôi hy vọng cô đừng biến thành một Đường Vũ Huyên thứ hai, cho dù cô muốn cũng không thể trở thành cô ấy được.” Đây là những lời Giản Liêu nói với Miêu Tiểu Cơ trên đường về nhà, dường như sợ chưa đủ rõ ràng, Giản Liêu còn kể qua cho cô nghe một vài chuyện trước kia của Hoắc Liên Ngao và Đường Vũ Huyên.
Khi còn chưa biết tới Hoắc Liên Ngao, Miêu Tiểu Cơ đã quen Đường Vũ Huyên trước rồi.
Đường Vũ Huyên là một nhân vật kiểu công chúa trong giới người Hoa, còn là người tình trong mộng của rất nhiều người đàn ông, nhưng cũng là nhân vật bị đám phụ nữ căm ghét.
Họ thường lén lén lút lút truyền tai nhau một chuyện Đường Vũ Huyên từng tự sát vì một người đàn ông.
Lúc ấy, Miêu Tiểu Cơ không hề nghĩ nhiều về câu nói này, cùng lắm chỉ mang theo tâm trạng đố kỵ và một chút ganh ghét con gái mà thôi.
Nghe xong lời của Giản Liêu, Miêu Tiểu Cơ bắt đầu tin vào câu chuyện Đường Vũ Huyên từng tự sát.
Chuyện tình giữa họ giống một bộ phim tình cảm hơn, một bộ phim được gắn mác “oan gia vui vẻ” Đường Vũ Huyên và đám bạn của mình đánh cược sẽ hạ gục được một Hoắc Liên Ngao từng bỏ rơi rất nhiều cô gái, sau đó tàn nhẫn đá đít anh.
Ban đầu, mối quan hệ giữa họ là một kẻ đi săn và một con mồi.
Nhưng về sau, diễn biến câu chuyện có bước ngoặt, Hoắc Liên Ngao trở thành người đi săn còn Đường Vũ Huyên cam tâm tình nguyện hóa thân thành con mồi.
Lần đầu tiên hai người họ ầm ĩ nói chia tay, Đường Vũ Huyên đã “ngã gãy chân”, lần chia tay thứ hai thì “ngộ độc thực phẩm”, đến lần thứ ba thì nâng cấp thành “tai nạn giao thông”.
Còn lần thứ tư… Cùng với vô vàn những chuyện ly ly hợp hợp, họ một mực nói với bên ngoài rằng “Chúng tôi chỉ là quan hệ bạn bè”.
Cô ta thay bạn trai liên tùng tục, còn anh thì cách một khoảng thời gian lại hẹn hò với một cô gái khác.
“Nhưng tới cuối cùng vẫn chỉ có cái tên Đường Vũ Huyên gắn bên cạnh Hoắc Liên Ngao lâu nhất.” Giản Liêu tổng kết về chuyện tình của họ bằng câu nói ấy “Ba phần lợi ích, ba phần thương hại, ba phần lâu ngày sinh tình, đây chính là lý do tối nay ngài Hoắc chọn đưa Đường Vũ Huyên về nhà”.
Ba phần lợi ích, ba phần thương hại, ba lần lâu ngày sinh tình?
Vậy chẳng phải vẫn sót một phần ư?
Miêu Tiểu Cơ vừa mở miệng, câu nói này đã bật ra.
Giản Liêu cũng cười nhưng không nói gì thêm.
Giữa tiếng cười của Giản Liêu, cõi lòng Miêu Tiểu Cơ lại nặng trịch.
Vài tiếng sau khi