⬅ Trước Tiếp ➡

con gái này, ngu ngốc, khờ khạo, có phải anh cũng giống họ không?”.
Làm như không nghe thấy câu nói của Đường Vũ Huyên, Hoắc Liên Ngao nghiêng mặt về phía Miêu Tiểu Cơ, nói nhỏ một câu “Chúng ta đi thôi”.
Vừa dứt lời, bàn tay đẹp như một tác phẩm nghệ thuật của Đường Vũ Hân đã hướng về phía này, một cái tát sắp giáng xuống mặt cô.
Khung cảnh tiếp theo rất hỗn loạn, Hoắc Liên Ngao chặn tay cô ta lại.
Có lẽ vì hơi dùng sức, khiến Đường Vũ Huyên suýt nữa rơi xuống bể bơi.
Người đàn ông “mái vòm” kia đẩy Miêu Tiểu Cơ xuống bể nước, sau đó Hoắc Liên Ngao cũng nhảy xuống theo.
Một ngày mùa đông rất lạnh, Miêu Tiểu Cơ run cầm cập trốn vào lòng Hoắc Liên Ngao, nghe người đàn ông mình yêu nói “Mấy người nghe cho rõ đây, sau này, nơi nào có Jeff xuất hiện sẽ không có tôi ”.
Người đẩy cô xuống bể bơi tên là Jeff, Jeff Van Gundy.
Lời nói đó rất đẹp, rất ngầu, không phải sao?
Nếu không có những chuyện xảy ra sau đó, đây sẽ là một đêm tuyệt diệụ Có điều, người phụ nữ tên Đường Vũ Huyên đã phá vỡ mọi điều tốt đẹp.
Đêm nay, Đường Vũ Huyên đã dùng hành động thực chất bắt Hoắc Liên Ngao đưa mình về nhà.
Đường Vũ Huyên cũng “bất cẩn” rơi xuống bể bơi.
Hoắc Liên Ngao lần thứ hai làm “anh hùng cứu mỹ nhân”, anh bế ngang Đường Vũ Huyên lên, đi qua trước mặt cô.
Ánh mắt của cô gái xinh đẹp kia toát lên một sự đắc ý Cô xem, anh ấy luôn hết cách với tôi.
Sáng sớm hôm sau, đám chó săn New York lấy được tin tức mới nhất Hoắc Liên Ngao qua đêm tại nhà Đường Vũ Huyên.
Dưới tít này còn có bức ảnh HD chụp cảnh Đường Vũ Huyên sáng sớm tiễn Hoắc Liên Ngao ra trước cửa nhà, hai người đều mặc sơ mi trắng, trông lại càng nổi bật.
… Trong căn hộ của Miêu Tiểu Cơ có treo một bức tranh đề chữ.
Đó là bức Tạm biệt Khang Kiều của Từ Chí Ma.
Mãi về sau này, trong hôn lễ ấy, Miêu Tiểu Cơ mới biết thật ra đó cũng là tên của một người con gái.
Khang Kiều là tên một người con gái.
“Ding dong.” Tiếng chuông cửa vang lên.
Mở cửa ra, Miêu Tiểu Cơ nhìn thấy Hoắc Liên Ngao đứng trước nhà mình.
Đối với tôi mà nói, đó chỉ là một lớp màng thôi, không có gì đáng để nhung nhớ cả.
Tôi lặng lẽ ra đi Như tôi từng lặng lẽ đến Tôi vẫy tay nhè nhẹ Tạm biệt áng mây phía tây Cành liễu vàng ven sông Như nàng dâu trong hoàng hôn Thân hình nàng in trên mặt nước Bồng bềnh trong trái tim tôi Lớp rêu xanh trên mặt bùn Mịn màng vẫy vẫy dưới đáy sông Trong làn sóng mềm mại hồ Khang Tôi cam lòng làm ngọn cỏ nước Dòng sông ẩn dưới vòm cây du Không phải sông, là dải cầu vồng Vụn tan trong lớp bèo trôi dạt Giấc mơ như cầu vồng lắng đọng Tìm giấc mơ?
Hãy chống một cây sào Chèo đến lớp cỏ kia xanh hơn Thuyền chở đầy sao sáng Cất tiếng hát lấp lánh ánh sao Nhưng giọng tôi không cất lên được Âm thầm là cây sáo tạm biệt Giun dế cũng im hẳn tiếng kêu Trầm mặc là cầu Khang đêm nay Tôi lặng lẽ ra đi Cũng như tôi từng lặng lẽ đến Tôi vẫy vẫy cánh tay áo Không mang theo một áng mây trời Tạm biệt Khang Kiều – Từ Chí Ma Trên bức tường chính diện trong căn hộ của Miêu Tiểu Cơ có treo một bức tranh đề chữ, lời đề từ là lời bài thư Tạm biệt Khang Kiều của Từ


⬅ Trước Tiếp ➡