Chương 11
mắt cô, cứ thế lau nước mắt cô đi, khiến nó biến mất không giấu vết.
Giọng nói đó như gần như xa “Anh đã rất nhiều năm không chạm vào thứ đó rồi”.
Thứ mà anh nói là cần sa ư?
Rất nhiều năm không chạm có phải là trước kia từng chạm vào không?
Giọng nói kia tiếp tục “Anh từng hứa với một người sẽ không bao giờ chạm vào thứ đó nữa.
Anh từng hứa với người ấy rất nhiều chuyện, nhưng cuối cùng chẳng làm được chuyện gì”.
Lẩm nhẩm, như mơ như thực “Cũng phải có một chuyện gì làm được chứ, em nói phải không?
Hử?
Phải có chuyện gì đó, phải có một chuyện gì đó…” Giây phút ấy, Hoắc Liên Ngao đứng trước mặt Miêu Tiểu Cơ tựa như chìm vào một thế giới không ai biết, nơi ấy là tinh cầu của anh ư?
Có phải ở tinh cầu ấy có một người, người anh đang nhắc tới lúc này, “người ấy” trong câu chuyện của anh?
Một thứ không rõ ràng đang thúc giục cô.
Thanh âm “Hoắc Liên Ngao” mà Miêu Tiểu Cơ phát ra vừa thanh vừa sắc.
Người gần trong gang tấc cụp mắt xuống, khi mở mắt ra lần nữa sóng nước màu xanh dường như đã mất đi ma lực của nó.
Hoắc Liên Ngao trở lại dáng vẻ bình thường.
“Sức lực của em không nhỏ đâụ” Anh xoa mặt, nói.
Gần như chưa kịp suy nghĩ, Miêu Tiểu Cơ buột miệng “Người đó là ai?”.
“Ai cơ?” Hoắc Liên Ngao nhíu mày.
“Người mà anh nói đã hứa rất nhiều chuyện nhưng không làm được gì ấy?” Miêu Tiểu Cơ hạ thấp giọng.
Dãn đôi mày, bật cười, anh nói bằng giọng có chút trêu đùa lại có chút khích bác “Ồ, đó là một người đẹp thực sự.
Anh và người ấy từng có một chuyện tình khắc cốt ghi tâm, cuối cùng vì nhiều nguyên nhân mà mỗi người mỗi ngả.
Sau khi rời xa, anh luôn nhung nhớ không quên, anh hẹn hò với các cô gái khác để tê liệt bản thân.
Miêu Tiểu Cơ, có phải em đang muốn nghe một câu trả lời như vậy không?”.
Không, một chút cũng không.
Nghe xong câu nói của Hoắc Liên Ngao, Miêu Tiểu Cơ thầm thở phào, nhưng chỉ vừa mới đó, trái tim cô đã lại nhảy dựng lên.
“Nhưng đúng là có một người như thế.” Sắc mặt Miêu Tiểu Cơ lúc này nhất định đã bán đứng cô.
“Chẳng trách đám người kia ra tay với em, em đúng là dễ lừa.” Vuốt vuốt lọn tóc mái của cô, anh cười sâu xa “Em tưởng thật sự có một người như thế ư?
Đừng ngốc nữa, trên đời này làm gì có chuyện tình yêu lâm li bi đát, đó chỉ là thứ các biên kịch sáng tạo ra để lừa mấy cô gái ngốc nghếch như em thôi”.
Tựa như quên bẵng mất mình vừa khóc trước mặt người này, Miêu Tiểu Cơ nhe răng cười.
“Anh đưa em về.” Hoắc Liên Ngao nhặt chiếc túi dưới đất lên.
Đó lấy túi, trong lòng Miêu Tiểu Cơ vẫn còn mơ hồ.
Người ấy mà anh nói rốt cuộc là có hay không?
Tiếng gọi “Hoắc Liên Ngao” phía sau vọng tới ngắt ngang suy nghĩ của cô.
“Hoắc Liên Ngao, tối nay em muốn anh đưa em về nhà.” Đường Vũ Huyên rảo bước tới trước mặt họ, cùng đi còn có mấy người ban nãy lôi cô ra làm trò đùa.
“Tối nay e là không được.” Hoắc Liên Ngao từ chối thẳng thừng.
Bể bơi này hình elip, tình hình lúc đó là Miêu Tiểu Cơ và Hoắc Liên Ngao đứng sát bể bơi, Đường Vũ Huyên và vài người bạn đứng đối diện họ, khoảng cách chỉ bằng mấy bước chân.
Đường Vũ Huyên giơ tay chỉ vào mặt cô “Vì cô ta ư?
Nghe nói đàn ông đều thích kiểu