Chương 10
Cơ lạnh lùng nói, cho dù ở Hoa Kỳ, cần sa đã phổ thông đến mức trở thành hoa quả tráng miệng sau bữa ăn của đám thanh niên, nhưng cô vẫn không hy vọng Hoắc Liên Ngao chạm vào mấy thứ ấy.
Câu hỏi ngược lại của Miêu Tiểu Mao càng làm dấy lên những tiếng cười thái quá hơn.
Mấy người chơi bài cũng đứng dậy khỏi thảm với vẻ hứng thú.
Người đến trước mặt cô trước tiên là Đường Vũ Huyên.
Cô ta liếc nhìn Hoắc Liên Ngao rồi cười “Liên Ngao, cô bạn gái hiện tại của anh thú vị đấy”.
Trong lúc ấy, Đường Vũ Huyên đã đưa tay ra trước mặt Miêu Tiểu Cơ.
Miêu Tiểu Cơ né tránh sự động chạm của Đường Vũ Huyên.
Cô ta nhún vai không mấy để tâm, ngữ khí chậm rãi, “Thỏ trắng, để tôi nói cho cô biết vì sao họ cười.
Nếu tôi đoán không nhầm, họ nhất định vừa mang cô ra đánh cược, hơn nữa còn cược thắng rồi, rằng cô gái khóc kia nhất định sẽ mang trinh đức thánh nữ ra thề chết bảo vệ, lời thoại sẽ là Không, tuyệt đối đừng chạm vào nó, đó là thứ ma quỷ”.
Mấy người kia bày ra kiểu tay Hip hop như muốn nói Gái, em đoán đúng rồi.
Đường Vũ Huyên ném về phía họ cái nhìn trách móc, nhưng ngoài miệng vẫn nhẹ nhàng “Mặc kệ họ đi, họ thích làm mấy chuyện thất đức đó đấy”.
Miêu Tiểu Cơ có chút khó xử, hơn hết còn là thái độ yên lặng từ đầu tới cuối của Hoắc Liên Ngao lúc này.
Cô cảm thấy người nào đó miêu tả anh “chỉ là kẻ quan sát” quả thật quá chính xác.
Giữa những tiếng cười và những ánh mắt khinh thường kia, Miêu Tiểu Cơ cuộn chặt tay lại, ném hết những chuyện khiến mình bối rối ra sau đầụ Đường Vũ Huyên vượt qua cô, đi về phía Hoắc Liên Ngao, dừng lại trước mặt anh, nhấc chân lên, cọ cọ đôi giày búp bê mũi trắng vào chân anh, lạnh nhạt nói “Này, không an ủi cô thỏ trắng của anh một cách tượng trưng đi à?
Còn không đi, cô ấy khóc bây giờ”.
Ngón tay dài nắm chặt lấy bàn chân thanh tú, bỏ ra, cuối cùng Hoắc Liên Ngao cũng đứng dậy khỏi ghế, chỉ nói một câu “Mấy cậu làm loạn đủ chưa?”.
Câu nói nhẹ tênh đó càng giống kiểu giở trò bịp bợm giữa những người yêu nhau hơn Hì hì, đừng đùa Nắm đấm cuộn chặt được buông ra, Miêu Tiểu Cơ vớ lấy chiếc túi da để bên cạnh, cúi đầu bước vội vã, không ngoảnh lại.
Khi tới bể bơi, sau lưng vọng tới tiếng bước chân vội vã, trong đó còn xen lẫn tiếng Hoắc Liên Ngao gọi cô, nghe kỹ thì đằng sao những tiếng “Miêu Tiểu Cơ” đó không có chút lo lắng nào.
Đến lúc này, nước mắt không kìm nén được nữa.
Cô dừng bước, nghe thấy tiếng bước chân phía sau đến gần mình.
Cô quay người, cứ thế ném chiếc túi trong tay vào người phía saụ Miêu Tiểu Cơ tưởng rằng Hoắc Liên Ngao sẽ né tránh, nhưng anh không làm vậy.
Chiếc túi theo đúng quỹ đạo đập thẳng vào mặt anh, rồi trượt xuống, rơi xuống.
Khoảnh khắc đó… Khoảnh khắc đó, Miêu Tiểu Cơ chỉ đứng gần anh trong gang tấc không biết dùng từ ngữ gì để miêu tả, suy nghĩ duy nhất dâng lên trong lòng là Đó là Hoắc Liên Ngao ư?
Có lẽ là sóng nước màu xanh nhạt dưới bể bơi dưới tác dụng của quang hợp hắt vào mắt anh, nhìn vào đó đã thấy có thứ gì khác biệt.
Thứ tinh xảo như búp bê đựng trong tủ kích cuối cùng cũng đã có tình cảm của con người.
Người trước mặt giơ tay ra, ngón tay chạm vào khóe