Chương 9
công cộng thì khiêm tốn, lịch lãm, tới những chỗ riêng tư mới phóng đãng, bất kham.
Vì đã là lần thứ hai nên Miêu Tiểu Cơ cũng không còn quá ngạc nhiên về những lời rác rưởi nghe được từ miệng những con người đó, cũng chẳng buồn thương xót cho động cổ vật, danh tác bị vứt bừa bãi một bên, khi đối mặt với những hành động tán tỉnh trơ trẽn của họ cũng sẽ không chọn cách hoảng hốt quay mặt đi giả vờ ngắm nhìn những ngọn đèn thủy tinh nữa.
Cô khoác tay Hoắc Liên Ngao, yên lặng đi bên cạnh anh.
Đường Vũ Huyên trong bộ lễ phục đen trắng kinh điển cũng khoác tay một người đàn ông cao lớn từ từ đi về phía họ.
“Hi”, “Hi”, sau khi giáp mặt, đôi nam nữ scandal này hờ hững chào hỏi, chuyện hẹn hò của họ quả thật giống như hình dung của Đường Vũ Huyên, ai chơi việc người ấy.
“Mấy tiếng trước, em có gọi cho anh.” Đường Vũ Huyên nói.
“Di động của anh đúng lúc sập nguồn.” Hoắc Liên Ngao trả lời.
Câu trả lời của Hoắc Liên Ngao khiến Miêu Tiểu Cơ mừng thầm trong bụng, ai nói là di động hết pin nào?
Mấy tiếng trước, trong phòng của hộp đêm, người đàn ông vừa nói di động hết pin kia còn nói một câu bằng chất giọng đùa giỡn ác ý pha chút nghiêm túc “Anh phải tắt di động đi, anh không muốn trong lúc hôn nhau, chúng ta bị làm phiền”.
Khi trái tim cô còn đang đập thình thịch dữ dội, anh đã đặt môi xuống.
Cũng chẳng biết Đường Vũ Huyên có tin lời nói của Hoắc Liên Ngao hay không?
Ánh mắt Đường Vũ Huyên cứ hờ hững bay từ phía Hoắc Liên Ngao qua Miêu Tiểu Cơ.
Đây là lần đầu tiên Đường Vũ Huyên nhìn cô chính diện.
Rướn môi lên, Miêu Tiểu Cơ mỉm cười đáp lại cái nhìn ấy.
Nụ cười của cô không nhận được bất kỳ phản hồi nào, rõ ràng Đường Vũ Huyên không coi cô ra gì.
Sau ánh mắt ấy, Miêu Tiểu Cơ cảm thấy cõi lòng trở nên âm u, hôm qua ngay trước mặt cô, Hoắc Liên Ngao đã nói câu “Thi thoảng đổi khẩu vị một chút”.
Vài tiếng đồng hồ trôi qua, các thanh niêm nam nữ chơi đùa đã mệt, ngồi phịch xuống sô pha nhắm mắt nghỉ ngơi.
Có người ngồi xuống thảm đánh tú lơ khơ, tiếng nhạc Rock nặng nề gào thét được thay bằng tiếng nhạc chầm chậm ru người ta vào giấc ngủ.
Trong số những người chơi tú có cả Đường Vũ Huyên, Hoắc Liên Ngao ngồi trên chiếc sô pha ngay đằng sau cô ta, có vẻ như đang nhìn cô ta chơi lại có vẻ như không phải.
Miêu Tiểu Cơ ngồi trên chiếc sô pha đơn bên trái anh, vừa nghe nhạc vừa ăn uống.
Cô khá thích bầu không khí này, như thế này còn bình thường một chút.
Mấy người thích náo nhiệt nhất đều đã đi lên gác rồi, Miêu Tiểu Cơ đại khái có thể đoán được họ lên đó làm gì.
Bầu không khí êm đẹp nhanh chóng vì mấy con người ở trên đi xuống phá vỡ.
Người đàn ông lia một đường vòng cung bên tóc mái trái chầm chậm rít một hơi thuốc, sau đó đưa phần thuốc còn lại cho Hoắc Liên Ngao.
Đó là một loại thuốc tự chế.
Hoắc Liên Ngao còn chưa kịp giơ tay ra đón, Miêu Tiểu Cơ đã gạt nó xuống trước.
Khi thuốc rơi xuống đất, đám người đi xuống cũng đồng loạt phá lên cười khoa trương.
Tiếng cười còn mang theo chút dương dương tự đắc không hề giấu giếm.
Mấy người đó vừa cười vừa đập tay với nhau, còn Hoắc Liên Ngao thì vẫn duy trì tư thế ban nãy.
“Có cái gì mà cười.” Miêu Tiểu