⬅ Trước Tiếp ➡
Lại là Hoàng lão quỷ!
Đúng là sợ điều gì sẽ gặp điều đó, anh ta có thể thuận lợi hoàn thành tất cả mọi việc, duy chỉ có Hoàng lão quỷ này là để lại vết nhơ cho anh ta, thể hiện anh ta bất tài.
“Không có…” Vương Chiêm cúi đầu xuống.”
“Ông chủ Cổ thường xuyên liên lạc với loại người này, những người tài giỏi mà ông ta quen biết không chỉ có mỗi Hoàng lão quỷ.” Đôi mắt đen sâu thẳm của Mộ Dung Thừa nhìn cảnh sắc ở phía xa, giọng nói trầm thấp lạnh lùng, “Nói cho ông ta biết, tôi có việc gấp cần dùng đến người, dù danh tiếng không bằng Hoàng lão quỷ cũng không sao.”
Trái tim Vương Chiêm treo lên cao: “Ông chủ, là cơ thể Hứa Thi Hàm lại xảy ra tình huống gì à?”
Ôi chao, bọn họ vì cỗ khí thể này, không chỉ bỏ ra nhiều tiền, còn tốn rất nhiều tâm huyết, tuyệt đối không được mắc sai lầm!
Mộ Dung Thừa nhíu mày, thản nhiên nói: “Hứa Thi Hàm không có việc gì, nhưng tôi nghi ngờ nghi thức đó đã thất bại, linh hồn nhập sai cơ thể.”
Vương Chiêm mở to hai mắt, lập tức cẩn thận hỏi: “Ông chủ, có mấy phần chắc chắn?”
Anh im lặng cả nửa ngày: “Bảy tám phần.”
Bảy tám phần. Nói cách khác, gần như có thể khẳng định.
Sắc mặt Vương Chiêm hơi xấu, “Nếu bất kì cơ thể nào cũng có thể dùng để chứa linh hồn, sao lúc trước chúng ta còn phải tốn công tốn sức? Hoàng lão quỷ cũng không đưa ra nhiều yêu cầu với chúng ta đến thế, tục ngữ đã nói cái gì cũng phải kết hợp hoàn hảo, nếu không thể hoàn toàn xứng đôi, ép buộc đặt vào, chỉ sợ sẽ xảy ra vấn đề.”
Ánh mắt Mộ Dung Thừa nặng nề. Lời nói của Vương Chiêm cũng là lo lắng trong lòng anh.
“Ông chủ, anh đừng lo lắng, tôi đi tìm ông chủ Cổ đòi người.” Vương Chiêm nghiêm nghị lập tức thực hiện, “Trừ khi Hoàng lão quỷ chạy ra nước ngoài, nếu không dù phải đào ba tấc đất thì tôi cũng sẽ tìm ông ta ra!”
Vừa dứt lời, điện thoại của Mộ Dung Thừa đã kêu lên.
Là Bạch Vi gọi tới.
Vương Chiêm liếc một cái, lập tức im miệng.
Mộ Dung Thừa nghe máy: “Mẹ, chuyện gì thế?”
“Dung Thừa, con đang ở đâu? Con nhanh về đi, Mộ Linh nói miệng của mình do Tử Tử làm bị thương, muốn anh cả của con đòi lại công bằng, mẹ rất lo lắng bọn họ lại bắt nạt Tử Tử…” Giọng nói của Bạch Vi vừa vội vàng vừa hoảng sợ, còn để lộ ra sự bất lực.
Vẻ mặt Mộ Dung Thừa trở nên lạnh băng, trả lời: “Con về ngay đây.”
Anh cúp máy, vội vàng bước nhanh ra ngoài, Vương Chiêm đuổi theo sau, “… Ông chủ? Phòng làm việc này…” Còn chưa xem xong đây này.
“Em gái tôi có việc, chuyện của công ty bên này cậu cứ xem mà xử lý.”
Mộ Dung Thừa bỏ lại câu nói này, người đã bước vào thang máy.
Vương Chiêm bị chặn ở bên ngoài cửa thang máy, sững sờ đứng nguyên tại chỗ cả nửa ngày cũng không kịp phản ứng lại.
Từ lúc nào ông chủ có em gái thế? Sao anh ta chưa từng nghe nói?

Ở bên kia, Bạch Vi để điện thoại xuống, quay lại nắm chặt hai tay Mộ Tử, “Tử Tử, con đừng sợ! Anh trai con sẽ về nhanh thôi!”
“…” Mộ Tử yên lặng trợn trắng mắt.
Cô cảm thấy Bạch Vi quá khoa trương, có cần thế không? Chẳng phải chỉ là tranh chấp giữa mấy đứa bé sao?
Nhiều lắm cũng chỉ bị mắng thôi, huống chi… Còn chưa biết người bị mắng là ai.
Linh hồn (2)
Mộ Vinh Hiên góa vợ từ lúc còn trẻ, chỉ có hai đứa con gái là Mộ Vân và Mộ Linh, hết mực yêu thương bọn họ, bây giờ ông ta cho người giúp việc đến mời Mộ Tử đi qua đó, hiển nhiên muốn đòi lại công bằng cho con gái.
Bạch Vi sợ con gái chịu thiệt thòi, kiên trì muốn cô đợi Mộ Dung Thừa về rồi mới đi.
Mộ Tử khịt mũi coi thường.
Có ngày nào Mộ Dung Thừa không về nhà lúc nửa đêm? Dù anh thật sự theo yêu cầu của Bạch Vi vội vàng trở về, trên đường đi phải mất bao nhiêu thời gian? Nếu kẹt xe thì sao?
Mộ Tử liên tục nói với Bạch Vi không sao hết, sau đó cùng người giúp việc đến căn biệt thự ở phía trước.
Trên đường đi, người giúp việc đều dùng ánh mắt đồng tình để nhìn cô.
Vẻ mặt Mộ Tử thản nhiên, đôi mắt trong veo sáng ngời mang theo ý cười lạnh nhạt, nhu thuận đáng yêu, cứ như thể hồn nhiên không biết tai họa sắp rơi xuống đầu mình rồi.
Người giúp việc yên lặng thở dài trong lòng: Ôi, cô Mộ lại phải chịu bắt nạt rồi.
Đám người giúp việc Mộ gia đều biết, cặp chị em Mộ gia kia kiêu căng ương bướng, ai đắc tội bọn họ, người đó sẽ gặp xui xẻo!

Mộ Tử đi vào phòng khách, cảm nhận được một ánh mắt tràn ngập thù hận liếc tới.
Cô không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là Mộ Linh, còn người đứng bên cạnh cười trên nỗi đau của người khác, thì là Mộ Vân.
Mộ Tử không để ý hai người này, đặt sự chú ý trên người đàn ông ngồi ở ghế sofa.
Cả đời ông Mộ phong lưu, khiến mấy đứa con trai của ông đều chênh lệch tuổi tác rất xa.
⬅ Trước Tiếp ➡