⬅ Trước Tiếp ➡
“Là phản ứng của em quá lớn? Rõ ràng là anh vẫn luôn hù dọa em.” Cô cắn môi, rất uất ức.
Biết rõ cô đang giả vờ, Mộ Dung Thừa lại vẫn thả lỏng một chút, lật cổ tay của cô lại: “Lo lắng cái gì, anh chỉ muốn xem vết thương của em thôi.”
Trên cổ tay trắng như tuyết có một vết sẹo màu hồng.
Lúc cô cắt cổ tay là mượn sức của rượu, ra tay rất nặng, tuy miệng vết thương đã khép lại, nhưng trên cổ tay vĩnh viễn để lại một vết sẹo, rất dữ tợn.
Mộ Dung Thừa rũ mắt xuống, che giấu sự đau đớn ở đáy mắt.
“Em có còn liên lạc với chàng trai kia không?” Anh hỏi.
Vẻ mặt Mộ Tử mờ mịt, “Ai?”
Mộ Dung Thừa buông tay cô ra, từ tốn nói: “Chính là cái chàng trai nhỏ mà em cực khổ theo đuổi một năm, vất vả lắm mới theo đuổi được, chưa đến một tuần đã chia tay, nghe nói chàng trai kia làm nghề quản trị mạng? Đợt đó ngày nào em cũng chạy đến quán net, có đôi khi cả đêm không về, làm hại mẹ phải đến từng quán net một để tìm em, suýt nữa phải báo cảnh sát.”
Nói đến đó, anh hơi dừng lại, trêu tức nhìn Mộ Tử, “Có một lần tìm được em ở cục cảnh sát, nửa đêm em ở bên ngoài với đám côn đồ dùng chai rượu vỡ đập xe hơi ở ven đường, bị người ta báo cảnh sát bắt lại, bởi vì chỉ là vị thành niên, mẹ mới bảo lãnh đưa em về.”
Mộ Tử bị lời nói của Mộ Dung Thừa làm mơ hồ.
Tính tình Mộ Dung Thừa cao ngạo như thế, lại tốn thời gian nói với cô một đoạn văn dài như vậy!
Hơn nữa… Sao cô lại có cảm giác kỳ lạ và không hài hòa chứ?
Cứ như thể, anh cố ý nói như vậy, dùng điều này để lộ ra đủ tin tức, tránh cho cô bị lộ tẩy ở bên ngoài?
Suy đoán này quá khó tưởng tượng, lập tức bị Mộ Tử bác bỏ.
Mộ Dung Thừa không có lý do làm như vậy.
“Có nghe thấy không? Về sau đừng liên lạc với những người kia nữa.” Mộ Dung Thừa thấy cô ngây ngốc, giơ tay bóp khuôn mặt nhỏ nhắn non mềm trơn bóng của cô.
Mộ Tử đẩy cái tay kia ra, “Biết rồi! Em còn không có cả điện thoại, sao có thể liên lạc được chứ!”
Mộ Dung Thừa không thèm để ý, đổi sang vò đầu của cô, “Lát nữa anh dẫn em đi mua cái mới.”
Nói chuyện thì cứ nói đi, động tay động chân làm cái gì!
Mộ Tử nhíu mày muốn kéo cái tay trên đầu mình xuống.
Cô thấy không quen với cách đối xử thân thiết của Mộ Dung Thừa, thậm chí cảm thấy bây giờ còn không thoải mái bằng lúc đối chọi gay gắt trước kia.
“Em về phòng đây.” Mộ Tử tránh khỏi anh, quay đầu bước đi.
Kết quả Mộ Dung Thừa lại nâng cánh tay lên, chống lên tường, ngăn cản đường đi của cô!
Mộ Tử thật sự trợn mắt há hốc mồm!
Anh của tôi ơi, anh chặn vách tường với em gái của mình, thật sự thích hợp sao?! Hả?!
“Anh còn chưa nói hết, em chạy cái gì mà chạy.” Anh giống như ác bá đùa giỡn con gái nhà lành ở thời cổ đại, khẽ cười hỏi, “Vì sao hôm nay lại đến nhà trước, hả?”
Cánh tay rắn chắc thon dài, cùng vách tường hình thành một góc chật chội, mỗi khi nói chuyện, hơi thở nam tính mát lạnh gần như phả vào mặt cô.
Dù là anh em, làm vậy cũng hơi quá đáng đi.
“Em muốn gọi anh đến ăn sáng.” Mộ Tử xấu hổ đáp.
Cô siết chặt nắm đấm nghĩ thầm, nếu Mộ Dung Thừa làm hành động quá đáng, cô chắc chắn sẽ đánh anh!
Thế nhưng, Mộ Dung Thừa lập tức đứng thẳng dậy, buông tha cho cô.
“Sau này đứng đến nhà trước nữa.” Đôi mắt đen như mực của Mộ Dung Thừa nhìn chằm chằm cô, hình như có ý tứ cảnh cáo, “… Cũng đừng có bất kì tiếp xúc gì với những người kia của Mộ gia.”
Anh nói xong, từ từ cong môi lên, sờ đầu của cô, “Tử Tử, em phải nghe lời.”
Sau khi Mộ Dung Thừa rời đi, Mộ Tử đứng tại chỗ rất lâu cũng không tỉnh táo lại.
Cô nhìn về phía Mộ Dung Thừa rời đi, ôm ngực thì thào: “Kẻ điên…”
Linh hồn (1)
Giữa đám cầu vượt giăng khắp nơi, một tòa nhà cao tầng đứng sừng sững ở đó.
Giao thông đông đúc như mắc cửi. Tòa nhà Hoa Mậu như một người khổng lồ cao lớn, đứng thẳng ở khu vực trung tâm thương mại của thành phố Thanh Giang.
Vương Chiêm đứng cạnh cửa sổ sát đất, ngón tay xoa nhẹ mặt bàn trơn bóng, giọng điệu đắc ý: “Nguyên bộ đồ dùng văn phòng cao cấp của Italy, khu làm việc được thiết kế theo phong cách rộng mở, tường trồng cây xanh ba chiều nhân tạo, kỹ thuật trồng trọt của nước Đức, hệ thống tưới nước hoàn toàn tự động được nhập khẩu từ Isarel, tao nhã, khỏe mạnh, thân thiện với môi trường.”
Anh ta lại dùng tay gõ vào cửa sổ sắt đất thủy tinh, “Kính chống đạn được tiến hành gia công theo cách đặc biệt, phòng cháy cách nhiệt, dù có là khẩu súng bắn tỉa Barrett M82A1, cũng hoàn toàn không cần lo lắng.”
Sau khi giới thiệu sơ qua văn phòng, Vương Chiêm ra vẻ tranh công nhìn Mộ Dung Thừa, trên mặt như đang viết: Khen tôi đi, khen tôi đi.
Mộ Dung Thừa bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống thành phố từ trên cao, vẻ mặt lạnh lùng hờ hững.
“Đã tìm được Hoàng lão quỷ chưa?” Anh nỏi.
Nụ cười trên mặt Vương Chiêm lập tức cứng đờ.
⬅ Trước Tiếp ➡