⬅ Trước Tiếp ➡
Nhỏ nhất là Mộ Dung Thừa mới chỉ 24 tuổi, anh cả của Mộ gia Mộ Vinh Hiên, năm nay đã 50.
Ông ta chăm sóc khá tốt, cơ thể hơi mập mạp, khuôn mặt tươi cười, thoạt nhìn là một bề trên hiền lành hòa ái.
“Tử Tử.” Mộ Vinh Hiên vẫy tay với Mộ Tử, nụ cười ấm áp, “Cơ thể đã khỏe lại chưa?”
Mộ Tử nhếch môi, nụ cười có chút cẩn thận, “Khá hơn chút rồi.”
Mộ Vinh Hiên nói: “Trong khoảng thời gian này anh luôn họp ở tỉnh ngoài, cũng vừa mới biết được chuyện của em, sau này đừng làm chuyện điên rồ nữa, nếu chịu uất ức ở bên ngoài thì phải về nói với người trong nhà, đừng lấy tính mạng của mình ra chơi đùa.”
Không nhắc một chữ nào về việc con gái bị thương.
Mộ Linh ngồi bên cạnh rất bất mãn, làm nũng dùng cùi chỏ đầy Mộ Vinh Hiên, nhận được một ánh mắt nghiêm khắc của cha.
Mộ Linh bĩu môi, trên mặt tràn đầy vẻ không vui.
Mộ Tử chỉ làm như không thấy, nói nhỏ: “Làm mọi người lo lắng rồi.”
Tuy những người này không quan tâm đến sự sống chết của Mộ Tử, nhưng bề ngoài cô vẫn phải nói thế.
Mộ Vinh Hiên thật sự mỉm cười, từ ái như một người cha, “Em vẫn còn nhỏ, nhất thời xúc động cũng là điều khó tránh khỏi, người không có việc gì là được rồi.”
Giọng nói hơi khựng lại một chút, liếc mắt nhìn hai đứa con gái ngồi bên cạnh: “Mấy ngày trước Mộ Linh bị rách môi, bác sĩ nói nếu nặng thêm chút nữa, chỉ sợ còn gãy cả răng. Mấy đứa đều là con gái, bình thường ở nhà sẽ khó tránh khỏi có chút cãi vã nhỏ nhặt, nhưng nếu ra tay đánh nhau, cũng hơi khó chấp nhận rồi.”
Sau khi Mộ Vinh Hiên nói xong, lặng im nhìn Mộ Tử, trong mắt hiện ra mấy phần nghiêm khắc.
Không hổ là Giám đốc ủy ban, một hồi tiên lễ hậu binh, ân uy cùng tồn tại.
Mộ Tử mở to đôi mắt như nai con, trong sự vô tội để lộ ra sự mơ hồ, lẩm bẩm nói: “Mộ Linh ngã mạnh như vậy…”
“Bớt giả vờ giả vịt! Rõ ràng là cô đẩy tôi!”
Mộ Linh bị dáng vẻ vô tội của cô chọc giận quát to lên, chạm tới bờ môi bị thương, vết thương lại nứt ra chảy máu, cô đau đến nghẹn ngào kêu thảm thiết.
Mộ Tử bị dọa sợ, lùi lại nửa bước, cô giơ tay mình lên: “Mộ Linh, miệng vết thương trên tay tôi vừa khép lại, cổ tay không làm gì được, không thể đẩy cô được.”
Việc Mộ Tử say rượu cắt cổ tay ở bên ngoài ồn ào xôn xao, cả Mộ gia đều biết.
Làn da của cô trắng muốt non mịn, trên cổ tay lại có vết sẹo đỏ tươi dữ tợn, sự đối lập càng khiến cánh tay càng thêm nhỏ nhắn mềm mại, như chỉ cần nhẹ nhàng bóp một cái là gãy mất, sao có thể đẩy ngã một Mộ Linh cao hơn mạnh hơn cô chứ?
Tất cả mọi người đều không tin.
Bao gồm Mộ Vinh Hiên.
Mộ Linh nóng nảy chỉ vào Mộ Vân quát lên: “Chị tận mắt nhìn thấy cô ta đẩy em mà!”
       
– Hai chị em (1)
Mộ Vinh Hiên nhìn Mộ Vân.
Mộ Vân gật đầu, “Là thật, cha, ngày đó bọn con nhìn thấy Mộ Tử lén lén lút lút ở bên ngoài phòng khách, cho nên mới gọi Mộ Tử một tiếng, kết quả là Mộ Tử thẹn quá hóa giận nên đẩy Tiểu Linh ngã xuống đất.”
Vừa có lý vừa có chứng cứ quyết định tội danh cho Mộ Tử.
Lông mi cong dài của Mộ Tử khẽ run, ánh mắt lướt qua hai chị em, vểnh môi im lặng.
Không khí trong phòng khách trở nên có hơi kỳ lạ.
Mộ Vinh Hiên nhìn thấy tất cả trong mắt.
Mộ Vân là chị của Mộ Linh, đương nhiên là sẽ đứng về phía em gái của mình, lời nói của Mộ Vân không đủ tính công bằng, cũng khó mà làm cho người ta tin được.
Lại nhìn vẻ mặt không biết phải làm sao của Mộ Tử, trong lòng Mộ Vinh Hiên đã có câu trả lời.
Ông ta im lặng không lên tiếng, có vẻ bực bội.
Hai chị em này bắt nạt Mộ Tử cũng không phải một lần hai lần, đùa giỡn giữa những đứa nhỏ, chỉ cần không xảy ra án mạng thì ông ta đều lười để ý tới, nhưng mà hai đứa nhỏ này cũng không nên kéo đến trước mặt ông ta.
Ông ta cảm thấy Mộ Vân với Mộ Linh đang xem mình như kẻ ngu mà lừa gạt, không hề có sự kính trọng dành cho một người cha.
Mộ Vinh Hiên tự kiềm chế bản thân, ông ta không thể dễ dàng tức giận, ông ta nhìn Mộ Tử, trên mặt vẫn ôn hòa, “Thật vậy sao?”
Mộ Tử khẽ gật đầu, giọng nói dịu dàng lại nhút nhát: “Em đi thắp nhang cho chị ba, lúc về thì gặp Tiểu Vân với Tiểu Linh ở ngoài phòng khách, em... Em muốn đi, nhưng mà Mộ Linh không cho, Mộ Linh còn gào lên quỷ xấu xí đứng lại đó, em rất sợ, cho nên mới...”
Cô nói, ngẩng đầu sợ hãi nhìn Mộ Vinh Hiên, “Chính là lúc đó, Mộ Linh ngã...”
Mộ Tử thường xuyên bị hai chị em bắt nạt, phản ứng trốn tránh sau khi gặp hai người là chuyện rất bình thường.
“Mày nói bậy! Rõ ràng là mày đẩy tao!” Mộ Linh tức giận dậm chân, đứng lên muốn đánh Mộ Tử.
“Đủ rồi!” Mộ Vinh Hiên không thể nhịn được nữa, quát lên bảo Mộ Linh ngừng lại!
Cha tức giận làm cho hai chị em đều ngoan ngoãn trở lại!
Mộ Linh vừa tức vừa oan ức, cô ta cũng không dám lên tiếng nữa, chỉ có thể lặng lẽ rơi nước mắt.
⬅ Trước Tiếp ➡