Nhưng bọn họ đã sớm không còn cách nào trở lại cảnh tượng ngọt ngào trong mộng khi nói về Amsterdam năm đó.
Người khác luôn nói cảnh còn người mất nhưng cô và Dương Trấn thì tất cả đều không còn.
"Đang tìm cái gì?" Người đàn ông đứng trước của phòng sách nhìn căn phòng xộc xệch khuôn mặt không khỏi tối sầm lại, giọng nói lạnh lùng hỏi.
Dương Thính Vũ vịn bàn đọc sách chậm rãi đứng lên, cô giương mắt nhìn thẳng Dương Trấn, bình tĩnh mà không chút tình cảm nói: "Tôi muốn về nhà."
"Hộ chiếu của em bị mất, đang làm lại." Anh cũng bình tĩnh nói tình hình thực tế cho cô, đương nhiên hộ chiếu của cô là bị anh xé, làm lại lần nữa cần ít nhất ba tuần.
"..Dương Trấn, con mẹ nó anh nói dối." Cuối cùng cô vẫn bị anh chọc giận, tiện tay cầm quyển sách trên bàn ném về phía anh, cô không ưa nhất là anh thế này, chính là thói quen nói dối để che đậy của anh.
Trước kia như vậy bây giờ vẫn thế!
Dương Trấn không né tránh, mặc cho quyển sách dày nặng kia tàn nhẫn nện trên cánh tay trái anh, anh đến gần cô một phát bắt được hai cánh tay cô, nghiêm túc mà vô tình nhìn chằm chằm đôi mắt cô cảnh cáo: "Anh đã nói rồi, trừ phi em bỏ đi suy nghĩ trốn khỏi anh bằng không anh sẽ không để em trở về."
"A..Trốn? Tôi trốn được sao?" Dương Thính Vũ giống như nghe được một chuyện cười lớn, có phải là anh đánh giá cô quá cao không? Kinh nghiệm nhiều lần đã sớm khiến cô hiểu rõ, muốn hoàn toàn rời khỏi người đàn ông này chỉ có thể đợi kiếp sau.
Cho dù cô nói thật lòng hay là châm chọc, tóm lại Dương Trấn vẫn cho là cô đồng ý, thoáng buông lỏng hai tay đã bóp đỏ cánh tay cô, nghiêng người hôn một cái bên mặt cô "Chờ hộ chiếu của em làm xong chúng ta liền trở về."
Bất luận thế nào có thể cho cô về là được, cô chỉ có thể thuận theo khẽ gật đầu.
Không biết lúc nào bàn tay hơi thô đã vươn vào phía dưới váy dài của cô, dễ dàng kéo quần lót cô xuống.
"Không muốn.." Dương Thính Vũ kháng cự đẩy anh ra, hoan ái kịch liệt tối hôm qua khiến phía dưới đau đớn còn chưa hết, mà thời điểm này cô căn bản không muốn có bất kỳ hành vi thân mật gì với anh.
Dương Trấn trực tiếp xem nhẹ kháng cự của cô, ngón tay thon dài thuần thục xoa cánh hoa cô, nhấn vào, xoa nhẹ.
"Ưm.." Cô rên một tiếng, cố nhịn không để tiếng rên rỉ ra khỏi miệng, cô thật sự rất ghét thân thể này, thân thể chỉ nở rộ động tình vì anh.
Ngăn cô ở một bên bàn đọc sách, Dương Trấn cởi quần dài, xốc váy dài của cô lên, ngón tay nhanh chóng tìm kiếm hoa huyệt nhỏ bị giấu đi, ra vào mấy lần khiến cô nhanh chóng ướt át, chuẩn bị tốt để anh sẵn sàng tiến vào.
"Còn có Vũ nhi, lần sau đừng để anh nhìn thấy em uống thuốc tránh thai lần nữa." Vật to lớn trực tiếp đâm một cái đến điểm cuối cùng, không mang theo một chút thương tiếc.
"A a.." Đau đớn và thỏa mãn chiếm cứ khiến Dương Thính Vũ không thể kiềm chế kêu lên thành tiếng, cô muốn phản bác nhưng anh căn bản không cho cô cơ hội, vừa mới xông vào liền càn rỡ gây rối, nhanh đến mức cô gần như không kịp hô hấp.