"Vũ nhi, em lại không nghe lời, anh không ngại để cậu ta nhìn xem..dáng vẻ quyến rũ xinh đẹp này của em dưới thân anh." Nụ hôn dịu dàng vô hạn của người đàn ông rơi vào lưng đẹp của cô, thật sự không thể nào tưởng tượng lời uy hiếp xuất phát từ miệng anh.
Anh khiến đại não Dương Thính Vũ lập tức trống rỗng, thân thể run rẩy không thể nào khống chế, bên trong co rút mãnh liệt theo bản năng xoắn dương vật lại, dồn nén to lớn khiến người đàn ông không khỏi cắn chặt răng gầm nhẹ, khoái cảm cực hạn khiến anh muốn phát tiết lập tức nhưng anh vẫn khăng khăng muốn nghe cô gọi mình một tiếng "Gọi anh!"
"..Trấn..Dương Trấn.." Cô nâng tay nắm chặt chăn lên, dùng chăn lau đi nước mặt trên mặt mình, cô sẽ không lại khóc vì người đàn ông này.
Dương Trấn hài lòng cong môi, ý cười lại chua xót, đối với cô mà nói người đàn ông kia vẫn quan trọng hơn anh. Ôm chặt hai tay cô, mông eo di chuyển cực nhanh, cho đến khi xác định tất cả tinh hoa đều vùi vào trong chỗ sâu của cô.
"Tắm rửa?" Anh ôm Dương Thính Vũ, bỏ cô vào trong chăn, ngữ khi nhanh chóng khôi phục dịu dàng giống như thời tiết thay đổi.
Cô không trả lời, xoay lưng về phía anh, nhắm hai mắt lại.
Lúc cô không nhìn thấy, Dương Trấn mới lộ ra thần sắc đau khổ, hốc mắt cũng dần phiếm hồng, anh nhanh tay kéo chăn đắp kín thay cô, cúi người đặt một nụ hôn trên trán cô "Anh sẽ nhanh chóng ly hôn."
Tất cả đều không phải
Dù biết trong phòng không có người nhưng động tác Dương Thính Vũ vẫn cực kỳ nhẹ nhàng cẩn thận tỉ mỉ lật từng nơi xó xỉnh trong phòng.
Mỗi sáng chín giờ đến mười mười giờ Dương Trấn đều sẽ đến công ty một chuyến, trước giờ cơm trưa sẽ trở về ăn cơm với cô. Vậy nên cô nắm lấy khoảng thời gian này định thừa dịp anh không ở nhà tìm ra hộ chiếu rồi bỏ trốn.
Lục lọi đến ngăn kéo cuối cùng, cô chán nản ngồi trượt xuống ngay tại chỗ, không có..Trong phòng sách không có ngăn kéo hay ngăn tủ nào bị khóa nhưng vẫn không tìm thấy hộ chiếu của cô,
Đây là ngày thứ ba cô bị nhốt ở nơi này, cô quay đầu nhìn về phía cửa sổ, Amsterdam cứ mưa phùn rả rích từ trước đến giờ vậy mà hôm nay thời tiết lại tốt hiếm thấy, ánh nắng ấm áp chiếu trên bệ cửa sổ, cô muốn ra ngoài, muốn lập tức.
Lần đầu tiên biết đến thành phố Amsterdam này, là lúc Dương Thính Vũ lớp 8, nghe kênh du lịch giới thiệu thành phố này gần nửa năm đều đổ mưa, có lẽ vì liên quan tới tên mình, không hiểu vì sao cô liền thích nó --- nơi này hiếm khi có mưa to mà lại luôn mưa lâm thâm.
Cô còn nhớ rõ hình ảnh lần đầu tiên cô nhắc đến thành phố này với Dương Trấn, cô bị anh hoan ái giày vò đến cực hạn gần như ngất đi, sau đó nằm bờ vai anh nhỏ giọng nói, sau này tuần trăng mặt mình muốn đi Amsterdam.
Dương Thính Vũ cười lạnh lùng, anh quả thực tuân thủ lời hứa, không quan tâm sự phản đối mãnh liệt của người nhà trói cô tới nơi này. Hai năm trước anh đầu tư một số tiền lớn vào bất động sản nơi này, càng lớn hơn là năm trước ổn định chi nhánh lớn nhất công ty ở nước ngoài tại nơi này.