"Thời gian còn rất dài, Vũ nhi anh sẽ khiến em mang thai con chúng ta lần nữa." Đôi mắt Dương Trấn đau khổ trong chớp mắt rồi biến mất, ôm cô chuyển động vô cùng càn rỡ.
Yêu bao nhiêu đau bấy nhiêu
"A..a..a" Khoái cảm sâu tận xương tủy khiến hai tay đặt ở đầu giường Dương Thính Vũ đung đưa như cầu nhỏ, còn có hai ngọn núi cao lớn vững chãi bốn phía da thịt trắng nõn bị che kín bởi đầy những vết tích bị cắn gặm đỏ ửng.
Hai chân cô quỳ gối trên giường run rẩy không ngừng, mà Dương Trấn chui đầu giữa hai chân cô đang dùng đầu lưỡi nuông chiều hoa huyệt ướt đẫm, mỗi lần đầu lưỡi cắm vào đều sẽ gạt ra rất nhiều mật dịch, lúc rút khỏi cũng như vậy.
Trải qua mấy lần hoan ái, hoa huyết gần như là yếu đuối như vậy chỉ cần bị ra vào đơn giản như vậy đã dẫn tới phản ứng mãnh liệt của Dương Thính Vũ---Toàn thân căng cứng, bụng dưới hóp vào, sau đó hoa huyệt giống như bị hòa tan chảy ra rất nhiều mật dịch.
Cô mở đôi mắt xinh đẹp mơ màng ra, ánh mắt lại trống rỗng không chút gợn sáng, từ góc độ này của cô có thể nhìn thấy bầu trời không còn xanh thẳm ngoài cửa sổ.
"A ha.." Đầu lưỡi giảo quyệt kia vậy mà đâm trúng trân châu nhỏ của cô, viên thịt cứng mềm vừa phải bị đầu lưỡi chơi đùa như quả bóng cao su, đâm một cái là bắn ra.
Dương Trấn thử cuốn lưỡi thành hình trụ thâm nhập vào càng sâu hơn, nơi có có một điểm mẫn cảm càng khiến Dương Thính Vũ sụp đổ hơn, hung hăng đâm vào cộng thêm ngón tay chọc hoa hạch nhỏ phía trên hoa huyệt, lòng bàn tay lấy thêm chút sức nhấn xuống dưới.
"A a a!!" Khoái cảm không khống chế được đến vô cùng mạnh mẽ, không để cho cô nén lại mà khóc lên, cô không biết là mình bị anh làm đến phun trào hay là cô thật sự không giữ được, chỉ biết biết là dòng dịch nóng phía dưới chảy ra không cách nào ngừng lại.
Dương Trấn ôm cô đã tê liệt đến trên người mình, cái mông nhỏ bị dịch nóng làm ướt nhẹp ngồi xuống trên đùi anh, đồng thời để vật lớn của anh tiến vào trong hành lang trơn ướt của cô.
"A.." Dương Thính Vũ bị anh nâng mông lên, tiếng kêu vỡ vụn vô lực chỉ là phản ứng theo bản năng của thân thể, nếu như có thể cô thật sự hy vọng cứ như vậy mất đi ý thức.
Mà người đàn ông tất nhiên là được thỏa mãn, ôm cô động thân dùng sức chọc về phía trước, dù cho thân thể của cô đã gần như đến biên giới cực hạn nhưng hoa huyệt vẫn có thể dùng sức bao lấy vật lớn của anh, giống như giằng co đánh nhau người trên ta dưới không ngừng.
"..Chú nhỏ..A.." Eo thon và bờ mông cô đung đưa theo nhịp ra vào của anh, mang theo tiếng khóc nức nở tinh tế mềm mại gọi anh, giống như lúc còn bé nũng nịu gọi anh vậy.
Ngữ khí quen thuộc khiến Dương Trấn lập tức ướt mắt, anh lại gần mặt cô, hôn trìu mến miệng nhỏ của cô, đưa đầu lưỡi vào ôm lấy cô, dịu dàng khuấy động trong miệng cô, giống như là liều chết triền miên trong tình yêu cuồng nhiệt của người yêu.