⬅ Trước Tiếp ➡
Nghe được tiếng đóng cửa Trần Cảnh Hòa dừng lại, đứng im tại chỗ, duỗi tay nhéo nhéo vào cổ mình, cảm thấy rất mệt mỏi.
Lúc Trần Cảnh Hòa vào nhà, mẹ Trần đang uống nước, thấy hắn trở về thì hỏi, “Cảnh Hòa, dì ở nhà bên có thích ăn buổi với lựu không con? Mẹ sợ bọn họ không thích ăn nhưng lại không muốn từ chối tấm lòng của chúng ta.”
Trần Cảnh Hòa vừa thay giày vừa trả lời, “Chị Chu Y rất thích ăn lựụ”
Mẹ Trần sửng sốt một chút, trêu ghẹo hắn, “Quả nhiên là bạn cùng tuổi với nhau, người ta thích ăn cái gì cũng biết hết rồi, nhưng trong quần con có cái gì, mà sao lại phồng to thế?”
Trần Cảnh Hòa xỏ dép đi trong nhà vào, rót cho mình một ly nước, dựa người vào khung cửa cười như không cười nói, “Mẹ, con phải nói trước cho mẹ biết, sau này Chu Y sẽ là vợ của con.”
Một phút, hai phút, ba phút…
Trần Cảnh Hòa kiên nhẫn đợi ba phút, mẹ hắn mới phản ứng lại trước những lời hắn vừa nói.
“Con lặp lại những lời vừa rồi một lần nữa?”
“Chu Y sẽ là vợ của con, hơn nữa còn được pháp luật chấp nhận.”
Qua một hồi lâu, mẹ Trần lúng ta lúng túng nói, “Nhưng mà con trai à, con vẫn chưa đến tuổi kết hôn theo luật định mà?”
Trần Cảnh Hòa “...”
Hắn phải mất 5 năm nữa mới đủ tuổi kết hôn theo luật định, còn Chu Y chỉ cần 2 năm, nếu Chu Y bí mật kết hôn sau lưng hắn thì phải làm sao bây giờ?
Không được, phải nghĩ biện pháp khác mới được.
Đầu óc Trần Cảnh Hòa nhanh chóng xoay tròn, cuối cùng cũng nghĩ ra được một biện pháp thích hợp, “Mẹ, nhà mình có quen ai ở Cục Cảnh sát không? Sửa tuổi cho con, thêm 3 tuổi vào là được rồi.”
Mẹ Trần không chút do dự trợn mắt nhìn con trai mình, “Mẹ nghĩ mẹ nên đi tìm dì Chu của con để bàn bạc thì sẽ nhanh hơn.”
Trần Cảnh Hòa chân thành nhiệt tình, trong mắt tràn đầy hy vọng, “Có thể chứ?”
“Trần Cảnh Hòa, nhiệm vụ hiện tại của con là phải thi đại học trước, con nghĩ chị Chu Y sẽ thích một người ngay cả thi đại học cũng không đỗ sao?”
“Được rồi, bây giờ con đi học bài ngay đây.” Trần Cảnh Hòa không quan tâm đến đến chuyện ăn uống nữa mà quay về phòng mình, trước khi đóng cửa còn không quên dặn dò mẹ mình vài câu, “Mẹ, con nói thật đó, mẹ và ba chú ý một chút. Cục cảnh sát có yêu cầu gì về việc sửa tuổi không, nếu không có yêu cầu gì thì tuần sau con có thể đi làm ngay.”
“Nếu con không sợ ba con đánh chết con thì con đi đi.” Mẹ Trần đe dọa nói.
Trần Cảnh Hòa nghĩ đến ba còn chưa về nhà, cảm thấy chuyện này trước sáng mai không thể hoàn thành được nên đành từ bỏ.
Kế hoạch muốn bị Chu Y làm mới là điều quan trọng nhất.
Thân phận trẻ vị thành niên của hắn ngày một ít đi, nếu Chu Y thật sự làm hắn rồi, ít nhất hắn có thể bắt Chu Y phải chịu trách nhiệm, vỗ vỗ mông rồi chạy lấy người, thì hắn phải làm sao đây?
Hắn không muốn trở thành một người chồng bị bỏ rơi đầy oán hận.
Một khi Trần Cảnh Hòa rơi vào bể tình, chỉ số thông minh thấp không đáng kể.
Ngày mai tôi đưa chị ấy đến, tôi muốn bị chị ấy làm tôi, cậu giúp tôi nghĩ cách đi.
Khi Hạ Dao nhìn thấy những lời này, mồm suýt chút nữa phun ra một ngụm nước, cậu ta bị mù sao?? Trần cảnh Hòa nhắn cái gì đây? Đây là tin nhắn mà Trần Cảnh Hòa vừa gửi sao?
Mẹ nó, trong đầu cậu đang nghĩ cái gì vậy? Bị cô ấy làm? Người anh em, nếu cậu muốn yêu thì tôi sẽ không ngăn cản cậu, nhưng cậu như thế này thì giống như những không có đầu óc vậy?
⬅ Trước Tiếp ➡