⬅ Trước Tiếp ➡
Để trái cây xuống bàn, Trần Cảnh Hòa thản nhiên nhìn quanh bốn phía, hỏi, “Chú dì không có ở nhà sao?”
“Hai người họ vào giờ này mỗi tối đều dắt chó đi dạo rồi.”
“Vậy ạ.” Trần Cảnh Hòa suy tư gật gật đầụ
Chu Y quay đầu liếc mắt nhìn Trần Cảnh Hòa, kỳ lạ quá, nhưng không biết kỳ lạ ở chỗ nào.
Lại nhìn kỹ một chút.
Tiểu gia hỏa của hắn đang dựng đứng sao? Rõ ràng buổi chiều nhìn thấy nó không có rõ ràng như thế
Cô có chút hoảng hốt.
Trần Cảnh Hòa đứng ở phía sau Chu Y, giọng nói rầu rĩ, “Chị ơi, có thể kết bạn Wechat không ạ? Em không muốn làm phiền đến chị đâu, nhưng có lúc em bị người khác cười nhạo, trong lòng cảm thấy rất khó chịu, cũng không dám nói cho ai biết. Em sợ khi nói cho bọn họ biết rồi bọn họ liền không thích em nữa. Chị ơi, chị đừng ghét em có được không?”
Chu Y đang muốn quay đầu lại, lại đột nhiên bị Trần Cảnh Hòa ôm lấy từ phía saụ
“Chị ơi, ôm em một chút được không? Em mệt quá.”
Cả người Chu Y cứng đờ, cũng không biết phải làm sao, lúc cô học cấp ba cũng không cảm thấy áp lực như bây giờ.
“Chị ơi, chị thật sự rất tốt, mọi người chắc chắn sẽ rất thích chị, nếu cũng thích em thì tốt rồi.”
Những câu nói cuối cùng của Trần Cảnh Hòa gần như tan theo gió.
Chu Y bất đắc dĩ quay người lại, dùng sức xoa đầu Trần Cảnh Hòa, “Không sao đâu, cậu rất tốt, sẽ có người thích cậu thôi.”
Tay Trần Cảnh Hòa để trên eo Chu Y, cằm để vai vai cô, đôi môi như có như không chạm vào cổ cô, mỗi lần như thế đều khiến Chu Y rùng mình.
Hơn nữa, Chu Y cảm thấy khoảng cách giữa hai người càng ngày càng gần, cô sắp không thở được nữa rồi, một giây trước khi cô chuẩn bị kêu cứu thì Trần Cảnh Hò cũng chịu buông tay, nhìn cô rồi xin lỗi, khóe mắt đỏ hoe.
Chu Y nghẹn lại, cuối cùng vỗ nhẹ lên vai hắn một cách tượng trưng.
Hai người im lặng suốt quãng đường, khi gần đến cửa Trần Cảnh Hòa mới mở miệng, giọng nói có chút khàn khàn, như có những hạt bụi nhỏ.
“Chị ơi, hình như em để quen quần lót ở phòng tắm của chị rồi.”
“Đi lấy nó đi.”
Thật ra Chu Y đã nghĩ tới vấn đề phiền phức này rất lâu, tự hỏi nên ném đi hay chờ hắn đến lấy, cũng may Trần Cảnh Hòa tới để giải quyết vấn đề phiền phức này.
Rất rõ ràng hắn để nó ở trong túi quần, vì nó phình to ra, nhìn kiểu gì cũng thấy rất rõ.
Chu Y cố hết sức để không nhìn chỗ đó nữa,cố gắng bình tĩnh để tiễn Trần Cảnh Hòa.
“Chị ơi, ngày mai có bạn cùng lớp muốn mời em ra ngoài chơi, chị có thể đi cùng em không?” Trần Cảnh Hòa cúi đầu nhìn mũi chân mình, không nhìn thấy được biếu cảm của anh “Em cảm thấy rất sợ hãi, em không dám nói cho ba mẹ biết.”
“Đi đâu?”
Chu Y cảm thấy nhất định là Trần Cảnh Hòa đang bị uy hiếp, còn không dám nói cho người trong nhà biết, tuy nhiên hiện nay học sinh cấp ba và phụ huynh có cách giải quyết khác nhau trong cùng một vấn đề, có lẽ Trần Cảnh Hòa sợ người trong nhà sẽ trách mắng hắn, ngay lúc này Chu Y vô cùng đồng tình với Trần Cảnh Hòa.
“KTV.”
“Được rồi, sau cậu gửi địa chỉ cho tôi, ngày mai tôi đi với cậu, tôi cũng muốn nhìn xem ai dám bắt nạt cậụ Một đám chưa thành niên không học tập cho tốt đi lại còn dám bảo cậu đi đến những nơi như thế ”
“Vậy đành làm phiền chị rồi.”
Chu Y nhìn theo bóng lưng của Trần Cảnh Hòa, ánh đèn hành lang ấm áp chiếu xuống bóng lưng cô đơn của thiếu niên. Chu Y thở dài trong lòng, đóng cửa lại.
⬅ Trước Tiếp ➡