⬅ Trước Tiếp ➡
Trần Cảnh Hòa cảm thấy mình đang rất bình tĩnh, thậm chí còn tự nghĩ cho mình một kế hoạch hay.
Ngày mai nhớ chuốc say tôi, nhưng tôi sẽ giả say. Nhớ đặt phòng trước rồi tìm cách để chúng tôi vào căn phòng đó, bất kể là hạ thuốc hay dùng biện pháp nào, nhất định phải để cho hai chúng tôi ở cạnh nhaụ Tối mai cô ấy phải quay lại trường học rồi.
Nhớ dùng tên của cậu để đặt phòng, những việc này phải do cậu làm mới được, không thể để cô ấy nghi ngờ tôi được.
Hạ dao cố gắng đọc hai cái tin nhắn này, người anh em này của cậu ta bị bị lừa đá mất đầu óc rồi sao? Sao lại có thể nghĩ ra những ý tưởng rác rưởi như này chứ, phải làm sao bây giờ, cậu ta không thể chơi cùng với một người bạn như thế này được, như thế sẽ làm cậu ta trở thành người xấu mất.
Cậu là Trần Cảnh Hòa à? Mẹ nó, sao cậu có thể nói ra những lời như thế chứ?
Trần Cảnh hòa mà cậu ta quen không phải là loại người đáng thương như này, lúc cự tuyệt người khác đều rất vô tình, thậm chí hắn còn có thể trưng ra vẻ mặt không cảm xúc khi nhìn thấy có người con gái khóc trước mặt hắn, sau đó không có kiên nhẫn mà bảo người ta tránh ra.
Hạ Dao còn từng nghĩ rằng Trần Cảnh Hòa là gay, yêu thầm bản thân mình.
Nhưng với tình huống hiện tại, Hạ Dao cảm thấy Trần Cảnh Hòa không phải yêu thầm bản thân mình đâu, mẹ nó, vì chị gái của hắn mà giờ hắn không cần chút mặt mũi nào cả.
Giúp tôi, sau này tôi và Chu Y kết hôn thì không cần tiền mừng của cậu đâụ
Ha.
Đó chính là tiền của Trần Cảnh Hòa.
Vậy cậu ta có thể tiết kiệm để mua một chiếc ô tô.
OK, quyết định vậy nhé.
Thời gian bàn bạc là buổi tối.
Chu Y đi cùng Trần Cảnh Hòa đến địa điểm đã hẹn trước, những người còn lại đều đã đến đủ, bọn họ đều nhất trí nhìn chằm chằm vào Chu Y.
Chu Y Nhìn như thế nào cũng cảm thấy không giống những người muốn bắt nạt Trần Cảnh Hòa, giống như là đang nhìn cô thì đúng hơn.
Đặc biệt là khi có tiến lên một bước và đi ra khỏi Hạ Dao, động tác của mọi người đều nhất trí đứng dậy, vẻ mặt có chút dè dặt.
Hạ Dao dù buổi tối vẫn đeo kính râm, chỉ những chai rượu được xếp ngay ngắn trên bàn rồi nói, “Trần Cảnh Hòa, cậu đến muộn, những chai trên bàn đều là của cậu, uống hết đi.”
Trần Cảnh Hòa im lặng và lặng lẽ đi đến bên cạnh bàn, chuẩn bị cầm lấy chai rượu và bắt đầu uống.
Chu Y nhìn thấy cảnh này cả người người sắp bốc hỏa đến nơi, kêu cậu uống thì cậu phải uống sao, có phải người ta kêu cậu đi giết người phóng hỏa cậu cũng đi luôn không?
Thật là tức chết cô rồi.
“Bỏ xuống ngay, bảo cậu uống thì cậu liền uống, cậu ngoan ngoãn nghe lời như thế sao? Không được uống. Bây giờ, ngay lập ức bỏ nó xuống cho tôi.”
Trần Cảnh Hòa nhìn cô, cuối cùng cũng chậm rãi bỏ chai rượu trong tay xuống, “Nghe chị hết.”
Thấy những cảnh này Hạ Dao chỉ muốn bỏ đi ngay, giả vờ, mẹ nó Trần Cảnh Hòa cậu cứ giả vờ đi. Làm anh em với cậu lâu như thế, mẹ nó tôi chưa bao giờ thấy cậu không biết xấu hổ như bây giờ.
Chu Y hơi nheo mắt lại, không có chút sợ hãi nào trừng mắt nhìn Hạ Dao, “Cậu chính là người hay bắt nạt Trần Cảnh Hòa?”
Trần Cảnh Hòa ở phía sau Chu Y dùng vẻ mặt vô tội nhìn cậu ta, Hạ Dao đúng là khổ mà không nói lên lời, chị ơi chị biết không? Rõ ràng cậu ta mới là người hay bị Trần Cảnh Hòa bắt nạt mà
Nhưng hiện tại, Hạ Dao còn phải phối hợp với hắn, căng da đầu cãi nhau với Chu Y, “Như này sao có thể nói là bắt nạt chứ? Cậu ta đến muộn, chẳng lẽ không nên bị trừng phạt sao? Nếu cô bảo vệ cậu ta như thế thì cô uống thay cậu ta đi, thì về sau tôi sẽ không đến làm phiền cậu ta nữa, thế nào?”
⬅ Trước Tiếp ➡