⬅ Trước Tiếp ➡
“Chị.”
Hai người ở cạnh nhau nhưng không ai mở miệng nói chuyện, Trần Cảnh Hòa là người đầu tiên phá vỡ bầu không khí quỷ dị này “Em có thể ở phòng khách làm bài không.”
“Có thể.”
Thiếu niên cười vui vẻ, “Vâng ạ, cảm ơn chị.”
“Làm bài cho tốt.”
Chắc là di chứng gặp mưa mà không đi tắm khiến cả người Chu Y cảm thấy không thoải mái, dính dính nhớp nhớp. Cô quay người đi về phòng ngủ của mình.
Phòng ngủ vẫn được giữ nguyên y như trước, Chu Y mở tủ lấy quần áo rồi đi vào nhà tắm, trong không khí còn sót lại mùi dầu gội nhè nhẹ, tâm tình đã bình ổn của Chu Y lại giống như vừa ngồi “Tàu lượn siêu tốc”.
Thứ phồng lên dưới lớp vải màu xám có viền trắng kia là thứ mà cô đang nghĩ đến sao?
Nhìn người đang làm bài trong phòng khách nhà mình kia, có phải là nhàn rỗi quá rồi không?
Chu Y bình tĩnh tự hỏi, cô cảm thấy rất có khả năng này, thời điểm mà hai người gặp mặt lần đầu, Trần Cảnh Hòa hoảng sợ luống cuống tay chân sẽ mặc quần áo lung tung.
Cũng may cuộn vải không để ở trên giá để đồ mà ở trên một cái ghế nhỏ trong phòng tắm.
Chu Y vội vã tắm rửa, lười hỏi cái cuộn vải kia ở đâu, cởi bộ tóc xù trên đầu ra, nước ấm dội lên người làm Chu Y cảm thấy thoải mái nheo mắt lại.
Hơi nước lan tỏa ở khắp phòng tắm, gương cũng bị hơi nước làm mờ.
Tắm xong rồi, Chu Y ra khỏi phòng tắm, vừa cầm khăn lau tóc vừa đi ra phòng khách nhìn Trần Cảnh Hòa, tai của thiếu niên hồng hồng, đang giả vờ bình tĩnh nhìn bài thi, nhưng ánh mắt lại không nhìn mặt bàn, không biết là đang nhìn đi đâụ
Chu Y dựa người vào cánh cửa nhìn trong chốc lát, phát hiện người này vẫn không nhúc nhích nhìn chằm chằm bài thi, giống như bị đề thi này câu hồn đi rồi.
“Sao không làm tiếp, đề rất khó sao?”
“Có…có chút khó.” Yết hầu của Trần Cảnh Hòa lên xuống một chút, mặt không cảm xúc kéo gần khoảng cách giữa hai người.
Trần Cảnh Hòa có thể cảm nhận được rõ ràng nhiệt độ từ trên người Chu Y, cùng với mùi dầu gội đầu sau khi tắm xong.
Mùi hương trên người hắn và cô giống hệt nhaụ
Tóc không còn nhỏ nước nữa, Chu Y để khăn lên đùi của mình, tùy ý hỏi một câu,”Đề nào?”
Trần Cảnh Hòa chỉ vào đề vật lý đã nhìn từ nãy giờ, nghiêm túc hỏi cô, “Chị, chị có thể giảng cho em không?”
Chu Y “...”
Đứa em trai này đúng là không khách sáo chút nào cả.
Trần Cảnh Hòa để bài thi sang bên phải, vẻ mặt hiện vẻ khát khao tiếp thu kiến thức.
Chu không có chỗ trốn Y “Để tôi đọc đề trước đã.”
“Được, làm phiền chị rồi.” Trần Cảnh Hòa còn ân cần đưa bút cho cô.
Đề vật lý làm cho cô phải đeo mặt nạ đau khổ lên.
Nhưng trước đó Chu nữ sĩ đã nói những lời đó ra rồi, đề này cô bắt buộc phải làm.
Giờ phút này trong mắt Chu Y hiện lên vẻ quyết tâm giải đề, hoàn toàn không chú ý đến Trần Cảnh Hòa vẫn không nhúc nhích nhìn chằm chằm sườn mặt của cô.
Chu Y vừa mới tắm xong, đôi mắt ướt đẫm, làn da trắng nõn, đây là điều mà Trần Cảnh Hòa chưa bao giờ nhìn thấy, tay phải cầm bút, khoanh tròn các điều kiện đã biết của đề bài trên bài thi của mình.
Trần cảnh Hoài thở rất nhẹ, sợ hơi thở nóng hổi của mình chạm vào Chu Y, hắn hình như thật sự thích Chu Y, còn thích nhiều hơn so với trong suy nghĩ của hắn.
Rất muốn có được cô.
Đầu óc Chu Y nhanh chóng vận động, đọc đề mấy lần liền nghĩ ra, “Câu này đại khái là thế này, trước tiên cậu tìm lực hướng tâm, sau đó tìm giá trị tới hạn, nhỏ hơn hoặc bằng giá trị tới hạn này thì có thể chọn.”
⬅ Trước Tiếp ➡