Cô lo mình giảng quá đơn giản, Chu Y cẩn thận hỏi lại, “Tôi giảng như thế cậu nghe có hiểu không?”
Trần Cảnh Hòa đột nhiên lấy lại tinh thần, cúi đầu nhìn ngón tay của Chu Y, “Có hiểu, cảm ơn chị.”
A, nhìn đến mê mẩn luôn rồi.
Thật muốn sờ quá.
“Vậy cậu tự làm đi, tôi đi thay quần áo.”
Đề vật lý này muốn lấy mạng người quá rồi, Chu Y nhìn cái đề trước mặt, mẹ ơi, quá khó rồi, cô muốn chạy trốn.
Trần Cảnh Hòa lặng lẽ cụp mắt xuống, giống như một câu bé ngoan ngoãn, “Vâng, làm phiền chị rồi.”
Mái tóc ngu ngốc trên đầu chàng trai ngoan ngoãn rũ xuống, giống như hoa hướng dương không có ánh sáng, chỉ có thể uất ức rũ xuống.
Làm sao bây giờ, đóa hoa tổ quốc giống như sắp héo rồi.
“Cậu, cậu làm bài đi. Làm xong tôi cho cậu ăn bánh kem vị dâu tây.”
Chu Y nói xong, phòng khách rơi vào bầu không khí quỷ dị, Trần Cảnh Hòa không nói câu nào, càng không nói, Chu Y càng cảm thấy bất an và có chút áy náy.
Hắn chỉ là đứa trẻ chưa thành niên, hình như mình quá hung dữ rồi thì phải.
Chu Y nhắm mắt lại, đi vào bếp mở tủ lạnh ra, lấy bánh kem Chu nữ sĩ mua cho mình ra để ở trước mặt Trần Cảnh Hòa, “Cái kia, cậu phải nghe lời người lớn, cho cậu ăn một cái trước, viết xong lại cho cậu ăn thêm một cái nữa.”
Giọng điệu và cử chỉ giống như đang dỗ dành một đứa trẻ.
Chu Y Ôiiii…bánh kem của tôi.
Bánh kem nhỏ rất đẹp, có một lớp kem mềm ở bên mặt bánh, mặt trên còn có quả dâu tây, rắc đường bột.
Trần Cảnh Hòa cúi đầu, giọng nói lộ vẻ cô đơn, “Chị không thích em sao?”
Chu Y “???”
Chuyện gì đang xảy ra với anh bạn nhỏ này vậy?
Chẳng lẽ cảm thấy làm học sinh cấp ba quá áp lực?
“Em không cố ý đâu…không cố ý không mặc gì mà xuất hiện ở trước mặt chị. Chị đừng ghét em có được không?” Ánh mắt thiếu niên trông mong nhìn cô, như là muốn đi chuyến xe buýt cuối cùng nhưng lại không mang tiền, cực kỳ bất lực.
“Tôi không ghét cậụ” Chu Y ngẩng đầu nhìn trần nhà, sống không còn gì luyến tiếc nói, “Tôi chỉ là diễn kịch hôi.”
Chu nữ sĩ nói không sai, tuy Chu Y rất không muốn thừa nhận, rằng những chuyện vừa đó chỉ là cô tự biên tự diễn mà thôi.
Bây giờ nhớ lại, cô chỉ muốn ngửa mặt lên trời mà rơi lệ, thói quen diễn kịch này khi nào mới thể sửa lại đây.
“Có lúc tôi tưởng tượng ra mình ra mình là một con rồng trong lâu đài, có lúc lại một hiệp khách đi du hành xa xôi. Tóm lại là tôi đã tưởng tượng ra rất nhiều kịch bản.”
Chu Y duỗi tay che mặt mình lại, cảm thấy mặt mũi của mình đã mất sạch rồi, bất chấp tất cả, “ Nhưng như thế tôi cảm thấy rất vui vẻ.”
Trong cuộc sống của mình, diễn những vai khác nhau thì sẽ được trải nghiệm những cảm xúc khác nhaụ
Chu Y bỏ tay xuống, chỉ vào bài thi của Trần Cảnh Hoài, “Được rồi, cậu mau làm bài đi, tôi thật sự không có tức giận, làm xong lại cho cậu một cái bánh kem nhỏ nữa, bánh kem nhỏ này ăn rất ngon đó.”
Trần Cảnh Hòa gật gật đầu, đồng ý.
Chỉ là nhìn đề nhưng lại không vào đầu chút nào.
Đặc biệt là lúc Chu Y đi từ trong phòng ngủ đi ra hỏi hắn.
“Anh bạn nhỏ, em vẫn là xử nam à?”
Giây phút đó Trần Cảnh Hòa hoảng loạn không dám nhìn Chu Y, nhưng lại phải nhìn cô, lắp bắp không biết nói gì.
Nội tâm Chu Y cũng xấu hổ muốn chết, nhưng vẫn giả vờ làm người lớn, “Đừng tự ti, tôi là người trưởng thành rồi, sẽ không chê cười cậu đâụ”
Chu Y tự nhận mình đã xem vô số bộ phim, dù sao lúc học cấp ba bạn cùng bàn gửi cho cô rất nhiều phim, hơn nữa chúng đều là bản sưu tầm, lúc ấy Chu Y đã xem rất nhiều loại phim. Thậm chí còn còn giữ được vẻ mặt không đổi sắc mà nói.