Đã hơn nửa tháng không được gặp con gái bảo bối của mình, sao bây giờ nó lại ồn ào thế?
“Tôi biết đánh nhau theo cách của quân đội ” Chu Y không chú ý tới ba mẹ của mình đã quay về, lặp lại câu mình biết đánh nhau theo cách của quân đội, có ý đồ muốn dùng khí thế để làm đối phương thất bại.
Thiếu niên nắm chặt bàn tay đang rũ bên người lại.
Chu nữ sĩ cảm thấy con gái của mình có cái gì đó không đứng lắm, vội vàng đi vào xem chuyện gì đang xảy ra. Vừa nãy bởi vì Chu Y đưa lưng về phía họ nên họ không nhìn thấy gì, không xem thì không biết, bà liền nhìn thấy Chu Y đang cầm điện thoại của mình với một con dao.
“Y Y, sao con lại cầm dao vậy?”
Chu Y lạnh nhạt liếc nhìn Chu nữ sĩ một cái, sau đó nghiêm túc hỏi “Chu nữ sĩ, trả lời câu hỏi của con trước đã, cậu ta là ai? Sao mẹ lại có thể có con riêng ở bên ngoài chứ?”
“...”
Con gái nhà mình lại xem phim truyền hình nhiều rồi.
Chu nữ sĩ nháy mắt ra hiệu cho ba Chu, mặt không cảm xúc cầm con dao trong tay Chu Y đi,”Cậu ấy là con trai của dì Trần nhà bên cạnh, hôm nay nhà dì Trần đang sửa sang lại, mẹ và ba con qua giúp đỡ. Buổi tối Cảnh Hòa phải đi học nên đến nhà chúng ta tắm với làm bài tập.”
“Phải…phải không?” Giọng nói của Chu Y có chút lúng ta lúng túng, khí thế cũng nhỏ đi rất nhiềụ
Sau đó Chu Y hung hăng dùng tay lau nước mắt không tồn tại trên mặt, “Tôi là sinh viên đã trải qua khóa huấn luyện quân sự, có ý thức cảnh giác cao, đây chỉ là đề phòng cảnh giác mà thôi ”
Chu Y nói xong căn nhà trở nên rất yên tĩnh.
“Mẹ…mẹ có thể đừng cười nữa được không?”
Chu nữ sĩ gần như không nhịn được cười, vai run lên.
Biết tính của con gái mình nên Chu nữ sĩ giải thích với Trần Cảnh Hòa “Cảnh Hòa, con không cần phải lo lắng cho con bé, đôi khi nó hay diễn kịch lắm, ngại quá, dì quên nói cho con bé là trong nhà có người nên làm con sợ rồi, thật sự xin lỗi con.”
“Không sao đâu ạ.” Giọng nói của thiếu niên hơi khô khốc, âm cuối run run.
Chu nữ sĩ vỗ vai Chu Y, nhỏ giọng nói “ Nhắc mới nhớ, Cảnh Hòa học cùng trường cao trung với con, con chưa gặp qua thằng bé sao?”
“không có.”
Khi vừa mới vào cấp ba Chu Y luôn tò mò về mọi thứ, nhưng sau khi lên lớp 11 cô lại thích môn vật lý, cái loại đề bài ngắn ngủn mà không làm được này làm người ta cảm thấy say mê. Vì thế nên mỗi ngày cô đều say mê làm đề vật lý, nhưng cuối cùng môn thi tốt nhất lại là hóa học.
Cho nên tuy rằng Trần Cảnh Hòa rất đẹp trai nhưng cô không chú ý tới cậu ta.
Chu nữ sĩ như có suy nghĩ gì đó nhìn hai đứa nhỏ, trêu chọc Chu Y, “Có muốn mẹ gọi dì Trần và chú Trần của con lên để xem con biểu diễn cách đánh của quân đội không?”
“Không cần đâu…”
Chu Y cảm thấy rất xấu hổ và giận dữ.
“Vậy được rồi.” Chu nữ sĩ có vẻ tiếc nuối, “Mẹ và ba sang nhà bên cạnh, Cảnh Hòa ở đây làm bài tập nhé, vừa hay Y Y về rồi, con bé rất nghiêm túc học vật lý, có thể giúp đỡ con học tập.”
“Mẹ ”
Đàn ông tốt không nói đến chuyện năm đó, nhưng đàn ông tốt có mẹ luôn nói về điều đó.
“Cảnh Hòa đừng ngại nhé, ở nhà dì làm bài tập, có bài nào không hiểu thì hỏi chị Y, chị ấy rất dễ thương.”
Trần Cảnh Hòa nhìn Chu Y, ánh mắt chuyển từ Chu Y sáng Chu nữ sĩ, lễ phép đồng ý, “Được ạ, cảm ơn dì.”
“Y Y, phải kiên nhẫn với em trai, biết chưa?”
“Con biết rồi…” Chu Y kéo dài âm cuối, có suy nghĩ muốn lấy lại mặt mũi đã mất của mình.
Tiếng khóa vân tay kêu bíp một tiếng rồi đóng lại.
Trong nhà chỉ còn lại Trần Cảnh Hòa và cô.
Chu Y hết nhìn trần nhà lại nhìn sàn nhà, nhưng lại không nhìn Trần Cảnh Hòa. Nhưng Trần Cảnh Hòa lại luôn nhìn cô, vẻ mặt nghiêm túc và chuyên chú.