Diệp Thiên Hạ không thể không nói, giọng nói của Đông Phương Tước là âm thanh hay nhất, từ tính nhất, quyến rũ lòng người nhất mà cô nghe được suốt hai đời này.
Có khi mát lạnh như nước, có khi nhẹ nhàng như gió, có khi lạnh lẽo như sương, cũng có khi lại trầm thuần như rượu ngon.
“Tôi ở công ty tăng ca, còn phải làm thêm một lúc nữa, cơm tối anh cứ ăn trước đi, không cần phải chờ tôi.”
Bên kia điện thoại trở nên im lặng.
Diệp Thiên Hạ còn tưởng rằng Đông Phương Tước đã cúp máy, đang muốn đặt điện thoại xuống thì lại chợt nghe thấy anh nói: “Bên ngoài mưa rất lớn, bây giờ tôi sẽ đi đón em.”
Diệp Thiên Hạ nhướng mày, trời mưa?
Cô nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chỗ cửa kính đóng chặt đều là từng đợt nước mưa.
Cô bất đắc dĩ nói: “Anh không còn tới đây, tôi làm việc xong sẽ tự lái xe về.”
Một lòng đặt vào việc thiết kế tác phẩm dự thi, vậy mà đến trời mưa cũng không phát hiện ra.
Nghe cô từ chối dứt khoát như vậy, Đông Phương Tước cũng không cưỡng ép nữa, giọng nói nhẹ nhàng: “Vậy được, lái xe cẩn thận một chút.”
“Ừ, yên tâm đi, cũng không xa lắm.”
Tắt điện thoại, Diệp Thiên Hạ tiếp tục sửa chữa lại bản thiết kế mình vừa vẽ một lúc, sau đó mới dọn dẹp đồ đạc rồi tan làm chạy lấy người.
Ra khỏi thang máy, mưa vẫn to như cũ.
Cô nhíu mày lại, thời tiết tháng ba quả thật là thất thường, buổi sáng ra cửa mặt trời còn lên cao, tối đến đã mưa to xối xả.
Sớm biết vậy cô đã để xe vào bãi đỗ xe dưới hầm chứ không đỗ trên sân rộng của công ty.
Trời mưa quá lớn, Diệp Thiên Hạ đành phải cởi áo khoác ra che lên đỉnh đầu rồi chạy về phía xe mình.
Vội vàng kéo cửa xe ra, ngồi ở vị trí điều khiển rồi khẽ phủi nước mưa trên người.
Bỗng nhiên.
Trong lòng Diệp Thiên Hạ giật thót, động tác đều dừng lại trong nháy mắt!
Trên xe cô, vậy mà có người!
Người của tôi, anh cũng dám động vào?
“Hạ Hạ, em đang sợ à.”
Diệp Thiên Hạ ngạc nhiên!
Tiêu Cẩn!
Cô quay đầu lại, căm tức nhìn người ngồi phía sau xe, lạnh lùng mở miệng: “Sao anh lại ở trên xe tôi?”
Chìa khóa rõ ràng ở trong tay cô, Tiêu Cẩn sao lại lên xe cô được!
Tiêu Cẩn nhướng mày, giơ lên chiếc chìa khóa đang bị anh ta nắm trong lòng bàn tay.
“Ba năm trước em đưa cho anh, chẳng lẽ em quên rồi?”
Lúc này Diệp Thiên Hạ mới đột nhiên nhớ tới, chìa khóa quả thật là trước kia cô đưa cho anh ta.
Chiếc Ferrari này là khi cô sinh nhật 18 tuổi, cha cô đưa cho cô.
Khi đó, cô và Tiêu Cẩn vẫn là người yêu trong mắt mọi người.
Có một lần, cô và Lưu Thi Kỳ đi dạo trung tâm thương mại với nhau rồi làm mất chìa khóa, sau đó cô lại gọi điện thoại bảo Tiêu Cẩn tới nhà cô cầm chìa khóa dự phòng tới.
Chờ đến lúc Tiêu Cẩn tới thì nhân viên trung tâm thương mại đã gọi điện thoại cho cô nói có người nhặt được một chiếc chìa khóa đưa đến chỗ lễ tân, hẳn là của cô.
Sau đó, cô liền đưa chiếc chìa khóa dự phòng kia cho Tiêu Cẩn, nói ngày nào đó nếu cô làm rơi chìa khóa thì sẽ tới tìm anh ta lấy.
Không ngờ, hôm nay anh ta vậy mà lại lấy chiếc chìa khóa kia ra, trộm lên xe cô!
“Trả lại cho tôi.” Cô duỗi tay ra muốn lấy lại, Tiêu Cẩn lại cất đi.
“Trước kia chúng ta yêu nhau như vậy, vì sao lại đi đến bước đường ngày hôm nay chứ?” Giọng điệu nói chuyện của Tiêu Cẩn mang theo tiếng thở dài.
Diệp Thiên Hạ cười tự giễu, trước kia là cô ngu, chịu đựng anh ta ở bên ngoài ăn chơi đàng điếm, trái ôm phải ấp đều không muốn từ bỏ!
Cuối cùng cái cô nhận được lại là cái gì?
Nhận lại chính là sự phản bội hết lần này đến lần khác của anh ta cùng với mất mạng!
“Tiêu Cẩn, chúng ta đã hủy hôn, nhắc lại chuyện trước kia cũng không có ý nghĩa gì.”
“Hủy hôn thì thế nào? Chỉ cần em nguyện ý, ngày mai chúng ta liền kết hôn, được không?” Tiêu Cẩn bắt lấy tay cô, vẻ mặt đầy chờ mong.
Diệp Thiên Hạ giận dữ hất tay anh ta ra: “Không có khả năng!”
“Vì sao lại không có khả năng? Em không phải rất yêu anh sao? Vì sao lại không muốn kết hôn với anh?”
“Anh quả thật không biết nói lý! Xuống xe!”
Diệp Thiên Hạ cực kỳ giận dữ!
Anh ta không phải đang ở bên Diệp Vân Lộ sao, cớ gì lại chạy đến trên xe cô!
“Anh không biết nói lý? Em nói cho anh biết, có phải em đã yêu người đàn ông kia rồi đúng không?” Giọng nói của Tiêu Cẩn đầy u ám lạnh lùng.
Nếu không, sao cô có thể năm lần bảy lượt từ chối anh ta được!
Buổi tối lúc dùng cơm với Diệp Vân Lộ, nghe thấy cô ta nói mấy tối hôm nay cô đều không về nhà rồi.
“Mấy đêm em không về nhà ngủ, có phải là ở bên người đàn ông kia không?”
“Tiêu Cẩn! Anh đủ rồi!” Diệp Thiên Hạ tức đến cả người run rẩy!
Nếu không phải bởi vì anh ta, cô sao có thể bị Diệp Vân Lộ và Dương Mạn Cầm hãm hại!