“Anh ấy là ai vậy? Vừa nhìn là biết tới tìm bạn gái, tôi mà có người bạn trai như anh ấy thì chắc nằm mơ cũng đều sẽ cười tỉnh.”
Diệp Thiên Hạ: “...”
Nhìn người không thể nhìn vẻ ngoài có được không hả?
Một tên tra nam như vậy cũng đáng để bọn họ mê luyến sao?
Nếu mà cái tên Đông Phương Tước kia đến trước mặt cho bọn họ nhìn thì có phải bọn họ sẽ hôn mê luôn không!
“A Cẩn, anh đã đến rồi.” Diệp Vân Lộ nghe được tiếng vang liền vội vã đi ra khỏi văn phòng.
Tiêu Cẩn như vô tình cố ý mà nhìn thoáng qua Diệp Thiên Hạ, sau đó dùng vẻ mặt tươi cười dịu dàng đi đến trước mặt Diệp Vân Lộ: “Lộ Lộ, cho em này.”
Diệp Vân Lộ ngại ngùng: “Cảm ơn, em rất thích.”
Diệp Thiên Hạ thật sự không nhìn nổi nữa.
Tiêu Cẩn tới gặp Diệp Vân Lộ, cô cũng không có ngạc nhiên, dù sao không lâu trước Tấn Chỉ San cũng đã nói hôm qua anh ta đã tìm Diệp Vân Lộ để thổ lộ.
Tiêu Cẩn này thật đúng là cực kỳ ấu trĩ, còn diễn loại xiếc này cho cô xem.
Diệp Thiên Hạ cầm túi xách lên, cũng không thèm liếc mắt nhìn Tiêu Cẩn và Diệp Vân Lộ lấy một cái, tùy ý bước đi về phía cửa.
Đôi mắt Tiêu Cẩn hơi híp lại, anh ta cũng không tin, Diệp Thiên Hạ nhìn thấy anh ta và Diệp Vân Lộ ở bên nhau sẽ không có cảm giác gì!
Chắc chắn là cô đang giả bộ!
Diệp Vân Lộ nhìn thấy Diệp Thiên Hạ sắp biến mất trước mắt liền vội vàng lên tiếng: “Thiên Hạ à, nếu A Cẩn đã tới rồi thì tối nay chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm đi.”
Diệp Thiên Hạ dừng bước chân lại, môi anh đào nhếch lên, quay người nhìn đôi tra nam tiện nữ ở trước mặt mình, cười nói: “Thôi đi, ăn cùng hai người làm ảnh hưởng tới khẩu vị của tôi.”
Lời này vừa nói ra, bầu không khí chợt cứng đờ.
Khuôn mặt tuấn tú của Tiêu Cẩn đều đã đen như đáy nồi
Vẻ mặt Diệp Vân Lộ cứng đờ, chỉ hận lúc này không thể đi tới bóp chết cô một phen!
Nhưng cô ta không thể.
“Chẳng lẽ em vẫn còn trách chuyện A Cẩn lựa chọn ở bên chị sao?” Cô ta tiến lên, vẻ mặt áy náy.
Diệp Thiên Hạ thật muốn nói với cô ta rằng: I phục You!
“Đừng nói là ở bên cô, cho dù anh ta có ở bên con chó con mèo, tiểu tam tiểu tứ thì cũng không liên quan gì đến tôi.”
Mọi người: “…”
Diệp Vân Lộ nắm chặt tay, vẻ mặt tự trách: “Thiên Hạ, nếu muốn trách thì em cứ trách chị, đừng trách A Cẩn, nếu không phải bởi vì em ở ngoài quấn lấy người đàn ông khác thì A Cẩn cũng sẽ không hủy hôn với em mà ở bên chị.”
Mọi người lập tức xì xào bàn tán.
Không ngờ giữa hai chị em họ và cậu chủ Tiêu đây lại có một mối tình tay ba như vậy.
Có điều Diệp Thiên Hạ này cũng thật là, cậu Tiêu ưu tú thế, vậy mà cô vẫn còn ra ngoài tìm đàn ông khác, chả trách cậu Tiêu lại muốn bỏ cô để ở bên giám đốc Diệp.
Ôi, bây giờ các cô chiêu nhà có tiền đều quá điên khùng rồi.
“Ồ! Diệp Vân Lộ, cô thật đúng là mặt dày mà! Bản lĩnh đổi trắng thay đen quả là không ai bì được! Có muốn tôi nói ra những chuyện xấu xa nhất mà cô đã làm cho mọi người nghe không?” Diệp Thiên Hạ lạnh lùng nhìn vẻ mặt cực kỳ xấu hổ của Diệp Vân Lộ, nếu cô ta không ngại mất mặt thì cô cũng chẳng cần quan tâm gì hết.
Trên xe cô, vậy mà có người
“Thiên Hạ, chị biết trong lòng em không vui vẻ, nhưng sao em có thể nói như vậy được?” Diệp Vân Lộ dùng vẻ mặt vô tội nhìn cô.
“Được rồi Lộ Lộ, anh đặt nhà hàng rồi, đi thôi.” Giọng nói của Tiêu Cẩn mang theo sự không vui, dẫn đầu đi ra ngoài cửa.
Nói loại chuyện này ra trước mặt công chúng, ném mặt mũi của anh ta đi đâu?
Diệp Vân Lộ này không phải rất thông minh sao? Sao lại làm ra chuyện ngu xuẩn như vậy!
Hôm nay đáng lẽ không nên tới đây!
Diệp Vân Lộ nhìn thấy Tiêu Cẩn không vui thì trong lòng liền hoảng hốt, cuối cùng cũng không chấp Diệp Thiên Hạ nữa mà gọi tên Tiêu Cẩn rồi đuổi theo.
Tra nam tiện nữ vừa đi, văn phòng liền yên tĩnh lại.
Ánh mắt của mọi người dường như đều dừng lại trên người Diệp Thiên Hạ.
Diệp Thiên Hạ nhíu mày: “Tôi đẹp lắm à?”
Mọi người lập tức giải tán, nên tăng ca thì tăng ca, nên tan làm thì tan làm.
Tuy rằng hôm nay được xem một màn chị em đại chiến xuất sắc như vậy, nhưng dù sao thì Diệp Thiên Hạ cũng là con ruột của chủ tịch, cho nên bọn họ vẫn là không nên lắm miệng, trong lòng biết rõ là được, nếu không, lỡ mà cô chủ Diệp này đi tới chỗ chủ tịch nói này nói nọ, chẳng phải sẽ liên lụy đến bọn họ sao.
Diệp Vân Lộ và Tiêu Cẩn vừa mới rời đi, Diệp Thiên Hạ thật sự không muốn đuổi theo sau lưng, nhìn thấy bọn họ liền hết muốn ăn, cô liền về lại vị trí làm việc ngồi thiết kế bản vẽ.
Kiếp trước, Diệp Thiên Hạ có tiếng cuồng công việc, một khi linh cảm lên thì có khi sẽ một ngày quên ăn quên ngủ.
Kiếp này, cũng giống như vậy.
Bất tri bất giác, người ở công ty đều đi hết chỉ còn lại một mình cô.
Loại hành vi tăng ca này của cô ở trong mắt người khác chính là lấy công việc ra để bù vào nỗi thống khổ mất đi Tiêu Cẩn.
Tuy rằng hôm nay Diệp Vân Lộ nói ra chuyện của cô, nhưng cô cũng không thèm để ý.
Diệp Vân Lộ, cô ta còn không chê mất mặt, cô sợ cái gì chứ?
Lúc đang vẽ đến xuất thần thì điện thoại đột nhiên vang lên.
Cô lấy ra xem, thế mà lại là Đông Phương Tước.
“Alo.”
“Sao còn chưa về nhà?”