Diệp Thiên Hạ giận không kiềm được, đành xuống xe, kéo cửa sau của xe ra, tức giận quát lớn: “Xuống xe!”
Nước mưa trong nháy mắt làm cả người cô ướt nhẹp, trông có chút chật vật.
Có điều trong cái nhìn của Tiêu Cẩn, lại gợi cảm muốn chết.
Anh ta xuống xe, mất khống chế mà dùng một tay ôm lấy cô: “Hạ Hạ, anh thật sự yêu em, trở lại bên cạnh anh đi, em nói gì anh đều sẽ nghe theo em.”
“Tiêu Cẩn! Anh buông tay ra!” Diệp Thiên Hạ phẫn nộ giãy giụa.
“Anh không bỏ, em là vợ chưa cưới của anh, ai cũng không thể cướp em từ anh được!”
Tiêu Cẩn vừa dứt lời, bỗng nhiên "Bịch” một tiếng!
“A!”
Trời đất quay cuồng một cái, Diệp Thiên Hạ trong nháy mắt đã rơi vào trong một cái ôm vừa xa lạ lại vừa quen thuộc.
Cô nặng nề thở dốc một hơi, xuyên qua màn mưa liền nhìn thấy một gương mặt đẹp như thần tiên.
“Người của tôi, anh cũng dám động vào à?” Giọng nói trầm thấp lạnh băng giống như Tu La từ địa ngục.
Tiêu Cẩn té ngã trong nước mưa, anh ta ôm lấy gương mặt bên phải, chật vật đứng dậy, đầu như ù lên.
Đàn ông trên thế giới này, thật khó hiểu
“Người của anh? Anh là ai?” Tiêu Cẩn bị ăn một quyền nên càng tức tối.
Đông Phương Tước lạnh lùng híp mắt, kiêu ngạo như đế vương mở miệng: “Anh không xứng để biết.”
Tiêu Cẩn nghiến răng nhìn Diệp Thiên Hạ bị anh ôm trong ngực, lập tức liền sáng tỏ.
Một khắc kia, anh ta ghen ghét đến phát điên lên!
Người anh ta giữ từ nhỏ đến lớn lại bị người trước mặt cướp đi!
“Khốn kiếp!” Hai mắt anh ta đỏ lên, nắm chặt nắm tay, tức điên đánh về phía Đông Phương Tước!
“Cẩn thận!” Diệp Thiên Hạ vừa nghiêng đầu sang chỗ khác chợt hoảng sợ hô lên.
Đông Phương Tước lạnh lùng híp mắt lại, hai tay ôm lấy Diệp Thiên Hạ, bá đạo nhấc chân lên.
Bịch một tiếng!
Tiêu Cẩn không kịp né tránh, lại ngã trên đất một lần nữa!
Tiêu Cẩn tuy rằng cũng từng luyện qua đánh đấm, nhưng ở trước mặt Đông Phương Tước thì căn bản không đủ trình.
"Khụ khụ!” Tiêu Cẩn té ngã trên mặt đất, cả người chật vật.
Cú đá này của Đông Phương Tước làm cho anh ta không dậy được ngay.
Nhìn Tiêu Cẩn đang nằm trong nước mưa, trong lòng Diệp Thiên Hạ bối rối vô cùng.
Khúc mắc giữa cô và anh ta, đến đây là ngừng rồi đi.
“Không muốn chết thì về sau cách xa cô ấy ra một chút.” Đông Phương Tước cực kỳ tàn nhẫn ném xuống một câu nói, cũng không thèm liếc mắt nhìn Tiêu Cẩn một cái, liền ôm lấy Diệp Thiên Hạ đi về phía xe anh ở bên cạnh.
Tiêu Cẩn nằm trong nước mưa lạnh băng, mưa tầm tã rơi xuống, nghe tiếng động cơ nhanh chóng rời đi, nhìn đêm đen, cười giễu cợt: “Hạ Hạ… em không cho anh chạm vào em, là vì tên đó sao?”
Hóa ra, cô đã sớm phản bội anh ta!
Ngồi trên xe, Diệp Thiên Hạ cực kỳ bực bôi.
Đông Phương Tước vẫn luôn làm mặt lạnh, hiển nhiên vẫn để ý tới cái ôm vừa nãy của Tiêu Cẩn.
Chuyện Diệp Thiên Hạ và Tiêu Cẩn có hôn ước đã làm anh khó chịu lắm rồi.
Hiện tại Tiêu Cẩn lại dây dưa với cô không thôi, đúng là làm người ta cảm thấy phát điên.
Vừa rồi nếu không phải có cô ở đó thì anh nhất định sẽ đánh tên Tiêu Cẩn kia bầm dập một trận!
Trở lại Lam Bảo Loan, vừa mới mở cửa đi vào, chị Lưu liền kinh hoảng hô lên một tiếng: “Cậu chủ, mợ chủ, hai người làm sao vậy?"
Diệp Thiên Hạ nhìn mình và Đông Phương Tước ướt đẫm, cười gượng nói: “Bên ngoài mưa quá lớn, không mang ô cho nên mới vậy, hắt xì!”
Nhìn thấy Diệp Thiên Hạ hắt xì một tiếng, Đông Phương Tước lạnh lùng lên tiếng: “Đi nấu một bát canh gừng cho cô ấy uống.”
“À, được, tôi đi luôn đây.”
Diệp Thiên Hạ xoa cái mũi: “Anh không cần uống sao?”
“Tố chất cơ thể của tôi không kém như em.” Dứt lời liền lạnh lùng đi về phía trước.
Diệp Thiên Hạ: “…” Hình như anh rất tức giận.
Cô vợ nhỏ mà bản thân muốn hôn đều phải hôn trộm lại bị người khác ôm, sao có thể dùng hai chữ tức giận mà hình dung được?
Hơn nữa, còn là chồng chưa cưới trước đây của cô?
Diệp Thiên Hạ có hơi chột dạ đi theo vào phòng ngủ.
Anh sẽ không cho rằng cô không cho anh đến công ty đón là vì Tiêu Cẩn chứ?
“Cái đó…”
“Đi tắm nước nóng đi, tôi đến phòng ngủ dành cho khách.” Đông Phương Tước cầm hai bộ quần áo, vẻ mặt lạnh lùng đi ra ngoài.
Diệp Thiên Hạ không còn gì để nói.
Anh đây là có ý gì hả?
Thật sự tức giận rồi?
Cô bất đắc dĩ thở dài: “Đàn ông trên thế giới này, đúng là khó hiểu.”