⬅ Trước Tiếp ➡
“Chúng ta sẽ đi nơi nào ăn vậy?” Điền Kỳ Kỳ lơ đãng hỏi , không phải là Hồng Môn Yến đấy chứ.
“Yên tâm, không phải là Hồng Môn Yến đâu ” Lâm Dật như có thể nhìn thấu tâm tư của cô, tiếp lời. Từ trước đến nay anh không muốn mắc nợ ai cả. Thật ra lúc nãy anh định nói tăng thêm tiền lương cho cô nhưng lời nói ra tới cửa miệng thì đột nhiên bị chặn lại.
Điền Kỳ Kỳ không mang Điền Bảo Bảo đến cùng, hai người họ dù sao cũng là cha con, cô sợ rằng cái huyết thống kia sẽ làm cho Lâm Dật nghi ngờ. Vậy nên cô luôn không muốn hai người họ gặp mặt nhau.
Điền Kỳ Kỳ vất vả lắm mới tìm được nhà ăn theo như lời mời của Lâm Dật. Cả nhà hàng có thiết kế rất độc đáo, không ở trong Ninh Thành nhưng vẫn rất ưu nhã và xa hoa.
Nhân viên nhà hàng dẫn Điền Kỳ Kỳ đến một cái phòng, Lâm Dật đã ngồi sẵn bên trong, Điền Kỳ Kỳ chỉ gật gật đầu chào hỏi. Hôm nay Lâm Dật mặc một bộ âu phục màu đen được cắt may vừa vặn, trên cổ có một cái nơ rất thu hút ánh nhìn.
“Tôi mới vừa đến thôi, cô ngồi đi.” Lâm Dật hơi buồn cười, mỗi lần nhìn thấy Điền Kỳ Kỳ, cô đều làm ra vẻ mình phạm lỗi gì đấy, luôn cúi đầu trốn tránh. Nhìn kĩ lớp trang điểm trên mặt Điền Kỳ Kỳ, Lâm Dật hơi vừa lòng, không quá mức tỉ mỉ nhưng tinh tế và đơn giản.
Nhận thấy được ánh mắt đánh giá của Lâm Dật, Điền Kỳ Kỳ hơi ngại ngùng, ngồi xuống. Cô cứ tưởng rằng đây chỉ là một bữa ăn đơn giản cho nên chỉ trang điểm qua loa. Cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng với quần jean đen, thậm chí cũng không mang cao gót mà chỉ có đôi giày bệt, có khi nào anh nghĩ cô không tôn trọng anh không?
Nhìn thấy hết thảy diễn biến trên khuôn mặt Điền Kỳ Kỳ, đầu tiên là nhìn mình chăm chú, sau đó lo lắng rồi lại khẩn trương, bây giờ lại có vẻ như muốn xin lỗi.
Lâm Dật cảm thấy quá trình thay đổi cảm xúc của cô ấy thật là phức tạp, rồi anh lại nhìn bộ quần áo đơn giản của Điền Kỳ Kỳ, cực kỳ vừa vặn, làn da trắng nõn, nhìn thế nào cũng không ra bà mẹ có con bảy tuổi. Nếu không phải Điền Bảo Bảo có một chút nét giống với Điền Kỳ Kỳ thì nhất định anh sẽ không tin Điền Bảo Bảo là do cô sinh ra.
 
Editor Heo cute
 
“Cô muốn ăn gì?” Lâm Dật tỏ ra rất ga lăng, đẩy menu đến trước mặt Điền Kỳ Kỳ.
“Tôi dễ ăn lắm. Lâm tổng, anh cứ chọn đi.”
 
Cho dù ngồi cách nhau một cái bàn, Điền Kỳ Kỳ vẫn có chút bối rối. Mỗi khi nhìn anh, cô luôn nhớ đến đêm bảy năm trước. Cái suy nghĩ này chính là điều kinh khủng nhất đối với cô.
 
“Đem mấy món như cũ. Lấy thêm một chai rượu rượu vang Chateau Lafite Rothschild.”
 
Nghe Lâm Dật nói với nhân viên như vậy, Điền Kỳ Kỳ liền nhận ra anh chính là khách quen ở đây. Thấy người ta gọi một chai rượu đắt giá như vậy mà không hề chớp mắt, chai rượu này cũng hơn 40 triệu đấy. Điền Kỳ Kỳ trợn tròn mắt nhìn anh. Quá hoang phí rồi!
 
Nếu như đây là thành ý muốn cảm ơn của anh thì cô cảm động rơi nước mắt mất. Quá phí phạm. Thật đúng là quá phí phạm!
 
Lâm Dật không nói gì, Điền Kỳ Kỳ cũng không biết nên nói cái gì cho phù hợp . Điền Kỳ Kỳ chỉ biết đảo con ngươi qua lại để che giấu vẻ bất an của mình. Cô nhìn xuyên qua cửa kính nhà hàng, nhìn cảnh Ninh thành tuyệt đẹp, màu sắc rực rỡ, cứ như là đang chuẩn bị cho một bữa tiệc hoành tráng.
 
Rút tầm mắt về, Điền Kỳ Kỳ nhìn thấy Lâm Dật cũng đang nhìn mơ màng ở đâu đó ngoài cửa sổ. Trông anh đẹp trai kinh khủng, mà lạnh lùng cũng kinh khủng, ai trên đời này nhìn cũng đều không thể rời mắt.
 
Điền Kỳ Kỳ chăm chú nhìn anh mà quên hết mọi chuyện xung quanh.
 
Lâm Dật đang muốn mở miệng nói cái gì đó, để làm cho không khí bớt ngượng ngùng đi.
 
Vừa nghiêng đầu sang nhìn Điền Kỳ Kỳ, anh phát hiện ra cũng cũng đang ngây ngốc nhìn mình. Đôi mắt kia đẹp, sáng lấp lánh như sao đêm, khiến anh không tự chủ được mà nhìn vào nó. Hoá ra mình đẹp trai như thế sao! Lâm Dật cười thầm trong bụng, anh luôn biết rõ mọi người ở sau lưng mình đều khen mình đẹp trai đến chết người, nhưng những người kia chỉ dám lén lút đánh giá mình. Còn Điền Kỳ Kỳ lại trắng trợn, không chút giấu diếm mà nhìn mình chằm chằm.
 
” Cô Điền à. Tôi đẹp trai đến như vậy sao? Cô đã nhìn tôi 10 phút rồi đấy!” Lâm Dật vừa cười vừa nói.
 
“A? Ngại quá ….. tôi……..” Bị vạch trần như thế, Điền Kỳ Kỳ xấu hổ cúi đầu, gương mặt đỏ ửng lên. Lâm Dật quan sát người trước mặt, không ngờ lúc cô ấy xấu hổ lại buồn cười đến như thế.
 
May mắn là ngay lúc này người phục vụ tiến vào, Điền Kỳ Kỳ mới bớt xấu hổ đi một chút.
 
Lâm Dật rót rượu cho Điền Kỳ Kỳ. Cô liền nhấc cốc lên uống hết sạch, hoàn toàn đã quên những ý nghĩ lúc trước. Đây chính là chai rượu hơn 40 triệu đó!
 
“Mùi vị thế nào?” Lâm Dật kinh ngạc vô cùng với cách uống rượu kì lạ của Điền Kỳ Kỳ.
 
Đột nhiên Lâm Dật hỏi như thế, một nửa rượu còn lưu lại trong miệng của Điền Kỳ Kỳ còn chưa nuốt hết liền sặc lên trên mũi. Đôi mắt cô ứng đỏ. “Khụ khụ……” Cô ho khan kịch liệt, thật lâu sau mới ngừng được. Điền Kỳ Kỳ thấy quê tột độ.
⬅ Trước Tiếp ➡