“Không cần đâu chú Lâm, con không có việc gì đâu, chỉ trầy xước chút thôi, hai ngày sau là khỏi ấy mà.” Điền Kỳ Kỳ còn ngẩn ngơ, Điền Bảo Bảo đã lễ phép đáp. Khuôn mặt đang bị thương vì nói chuyện nên hơi đau, Điền Bảo Bảo cẩn thận mở miệng nói từng chữ.
Thấy Điền Kỳ Kỳ không có ý kiến gì, Lâm Dật liền bẻ lái sang hướng bệnh viện. Tuy rằng điều kiện về y tế của trường học Kinh Thánh rất tiến bộ, nhưng kiểm tra thêm một lần nữa thì anh mới yên tâm hoàn toàn.
“Bảo Bảo, chúng ta quay về Mỹ đi.” Sau khi trầm mặc hồi lâu, Điền Kỳ Kỳ mới tìm lại được giọng nói của mình. Cô ôm lấy Điền Bảo Bảo, dùng sức hơi mạnh, cứ như là sợ mất đi đứa nhỏ này.
Hai ngày nay cô luôn lo lắng, bởi vì chuyện Lâm Dật xuất hiện. Hơn nữa mới vừa về Trung Quốc, Điền Bảo Bảo lại gặp chuyện như vậy, cô lại càng lo lắng dữ dội. Cho nên cô quyết định cách xa Lâm Dật càng xa càng tốt, như vậy cô sẽ an tâm hơn, không phải thấp thỏm lo âu như mấy ngày vừa qua.
“Con rất thích ở đây, không phải mẹ đã quyết định ở lại đây sao? ” Điền Bảo Bảo không hiểu tại sao cô tự nhiên thay đổi quyết định.
“Chú Lâm, hay là do chú phát lương ít cho mẹ con vậy? ” Điền Bảo Bảo nhìn lên kính chiếu hậu, quan sát vẻ mặt chuyên tâm lái xe Lâm Dật.
“Nếu vấn đề là tiền lương, tôi sẽ điều chỉnh lại phòng tài vụ. Thế nhưng vì chuyện bản thiết kế của ông, tôi đã thưởng thêm tiền cho cô rồi cơ mà.” Mới vừa nghe cô nói phải rời khỏi Trung Quốc, Lâm Dật có hơi chút chần chừ. Tuy rằng anh hiểu cô không nhiều, nhưng đối với tài năng thiên phú về thiết kế của cô, anh biết rất rõ.
“Không, không phải vì cái này.” Điền Kỳ Kỳ khó xử
“Haizzz……” Cô thở dài, cuối cùng lại quyết định bỏ cái suy nghĩ về Mỹ đi. Thật ra nghĩ đi nghĩ lại, bây giờ mà xuất ngoại, quay về Mỹ thì nhất định sẽ rất khó khăn. Cô nhìn xuyên qua cửa sổ, quan sát cảnh Ninh thành phồn hoa, màu sắc lung linh, rực rỡ, dòng người tấp nập. Từng đợt gió nhẹ lướt qua, trêu chọc tâm tình bất an của cô.
“Tới rồi, Bảo Bảo, để chú bế nhóc.”
Tới bệnh viện, Điền Kỳ Kỳ đang định chuẩn bị xếp hàng đăng kí thì bị Lâm Dật ngăn cản, nói anh có người quen ở đây, có thể trực tiếp vào khám. Điền Kỳ Kỳ cũng không từ chối, thân phận của anh như vậy thì làm chuyện gì cũng đều tính toán nhanh gọn lẹ. Huống hồ anh còn là cha của Điền Bảo Bảo, mấy chuyện này vốn dĩ anh nên làm hết.
Editor: Heo cute
“Lâm Dật, đây là con trai mày à?” Mạc Vũ Sâm mới vừa nhận được điện thoại của Lâm Dật, nên ở phòng khám chờ anh. Mạc Vũ Sâm không hề nghĩ rằng, người đàn ông luôn luôn lạnh nhạt với mọi người, nay lại ôm một cậu nhóc đi khám bệnh.
“Đừng có nói xàm nữa, kiểm tra xem thằng nhóc có bị gì không đi! ” Lâm Dật lạnh lùng nói.
“Không tin thì cậu cứ đưa cho ông Lâm xem đi, nhìn đôi mắt nè, cái mũi nè, cứ như là được đúc ra ấy.” Mạc Vũ Sâm vô tư mà nói, không hề chú ý đến sắc mặt đang dần biến hoá của Điền Kỳ.
“Khụ khụ……” Điền Kỳ Kỳ cố ý ngắt ngang lời anh ta. Trên thực tế, Điền Bảo Bảo thật sự có phần giống với Lâm Dật. Nếu Điền Bảo Bảo ốm đi một chút, nhìn qua là sẽ thấy giống nhau. Nhưng thằng nhóc bây giờ lại hơi đô con, chỗ nào chỗ nấy đều đầy thịt, rất khó nhìn ra. Là do thằng nhóc hơi đô con, mấy cái góc mặt đầy thịt, rất khó nhìn ra. Con mắt Mạc Vũ Sâm tinh tường thật, Điền Kỳ Kỳ trừng mắt nhìn anh ta một cái, chửi thầm trong bụng.
“Tao đem thằng bé đến kiểm tra chứ không phải đến để cho mày bói toán. Đúng là rảnh rỗi sinh nông nỗi.” Từ giọng điệu của Lâm Dật có thể nghe ra quan hệ của họ không bình thường. Mặc dù lời nói khó nghe, nhưng vẫn có ý châm chọc. Nếu là người khác, chắc Lâm Dật lười chẳng thèm nói.
Mạc Vũ Sâm bĩu bĩu môi, rồi cũng bắt đầu kiểm tra cho Điền Bảo Bảo.
“Không sao, không có chuyện gì, bôi thuốc đều đặn, mấy ngày sau sẽ lành. Vết thương trên trán e rằng sẽ hồi phục chậm, nhưng cũng không có vấn đề gì. Nhất định sẽ không để lại sẹo.” Mạc Vũ Sâm lười biếng nói. Sau đó đi lấy mấy bình thuốc mỡ, đưa cho Lâm Dật. “Trên chai có sẵn hướng dẫn sử dụng rồi.”
Trước khi Lâm Dật rời đi, Mạc Vũ Sâm không quên chen thêm một câu “Lâm Dật, mày yên tâm đi, tao sẽ không nói chuyện này cho cô tiểu thư kia của mày đâu.”
Lâm Dật hung dữ trừng mắt anh ta một cái, rồi bế Điền Bảo Bảo rời đi.
“Cô đừng để ý mấy lời nói kia, thật không biết điều.” Leo lên xe, Lâm Dật vừa khởi động xe vừa nhàn nhạt nói.
“Không có việc gì.” Điền Kỳ Kỳ cười cười nói.
Hỏi được địa chỉ nhà của Điền Kỳ Kỳ, Lâm Dật chở hai mẹ con về nhà. Điền Kỳ Kỳ thì hối hận vô cùng, đáng lẽ cô không nên nói địa chỉ nhà mình cho anh.
Điền Bảo Bảo ở nhà nghỉ ngơi mấy ngày vì bị thương. Theo lời của Điền Kỳ Kỳ, cậu nhóc không nên ra ngoài vì sẽ làm người khác sợ. Điền Bảo Bảo bĩu môi “Vẻ đẹp trai này của con đâu phải bị thương một chút là suy giảm được đâu, làm gì đến nỗi mà họ nhìn họ sợ chứ! Mẹ cứ làm quá!”
Góc nhỏ của editor: Mọi người đọc xong xuống dưới comment cho tui đi
Editor: Heo cute Điền Kỳ Kỳ ngồi xếp bằng trên sô pha, miệng nhai hoa quả chóp chép “Chuyện quái gì cũng do con bé An Tiểu Mễ kia. Con trai à, tội gì con phải đơn phương một con bé như thế. Vì nó con đã bị thương thế này rồi, con từ bỏ đi.” Điền Kỳ Kỳ thành thật khuyên bảo. “Mẹ à, mẹ đừng có như mấy bà già ngăn cản tình yêu như trong phim chứ.” Điền Bảo Bảo nằm trên sô pha, tay cầm ipad, cày game mới vừa ra. Điền Kỳ Kỳ không hỏi làm sao mà Điền Bảo Bảo quen biết được Lâm Dật, cô sợ phải biết câu trả lời. Nhớ tới lời nói của Mạc Vũ Sâm, cô lại càng hoảng sợ. Nếu anh ta có thể nhìn ra sự thật thì sau này cũng sẽ có người nhìn thấu. Huyết thống quá kì quái mà, cùng huyết thống thì nhất định sẽ có sự ràng buộc. Nhưng tối hôm qua Dịch Thần đã khai thông cô, làm suy nghĩ của cô có nhiều chuyển biến. Dịch Thần nói, nếu có một ngày cha của Điền Bảo Bảo muốn đoạt quyền giám hộ, Điền Kỳ Kỳ cũng có thể nhờ tới pháp luật để bảo vệ quyền giám hộ của mình. Nếu người mẹ có đủ kinh tế nuôi con trưởng thành thì thẩn phán thường sẽ thiên vị cho người mẹ hơn. Mấy câu này đã trấn an Điền Kỳ Kỳ không ít. Cô bây giờ sẽ cố gắng trở nên lớn mạnh, uy quyền, cô còn muốn nỗ lực kiếm tiền, để sau này dù Lâm Dật phát hiện sự thật, cô cũng có thể giữ Điền Bảo Bảo bên cạnh. Điền Bảo Bảo nhàm chán nên chạy tới công ty Điền Lâm tìm Lâm Dật. Cậu nhóc không biết vì sao mà từ ánh mắt đầu tiên đã yêu thích người chú xa lạ mà lạnh lùng này. “Làm sao bây giờ, chú có cuộc họp gấp, không thể chơi với nhóc rồi. Hay là nhóc đến bộ phận thiết kế tìm mẹ đi.” Lâm Dật tiếc nuối nói, lời nói chứa vài phần sủng nịnh, không lạnh nhạt như thường ngày. Điền Bảo Bảo lắc đầu lia lịa “Không. Mẹ không thích con tới tìm chú, chú đừng có nói gì với mẹ con nhé.” Đêm qua, Điền Kỳ Kỳ đã trịnh trọng cảnh cáo cậu nhóc, không được tiếp cận Lâm Dật. Không có nguyên nhân, chỉ cần tuân mệnh. Điền Bảo Bảo gật đầu đáp ứng, trong lòng thì lại quở trách, đúng là không công bằng. Mấy ngày này ở nhà dưỡng thương, mẹ nuôi Lôi Vũ (*)thì đi làm, chú Dịch Thần thì đi nước ngoài công tác rồi, nghĩ đi nghĩ lại thì chỉ biết đến nơi này. Cậu nhóc nhớ đến kem ly lần trước được ăn, chính là mỹ vị nhân gian. Nghĩ đến điều này, con mắt đen liền chớp chớp, trong mắt ngập tràn sự thèm thuồng. (*) Sorry mấy bạn, từ hôm nay Lôi Vũ sẽ thay thế tên Lôi Tố nhé
Editor: Heo cute Lâm Dật cưng chiều nhìn Điền Bảo Bảo “Muốn ăn cái gì thì nói với cô ở ngoài kia. Vậy nhóc ở đây chơi, chú họp xong sẽ đưa nhóc đi chơi.” Điền Bảo Bảo sung sướng gật đầu ” Chú Lâm ơi , con yêu chú muốn chết.” Cậu không hề che giấu niềm vui mừng của mình. Ai cũng vậy, khi còn nhỏ luôn mạnh mẽ, không sợ té ngã, không sợ bị đánh, và luôn dũng cảm bày tỏ tình yêu. Chỉ là khi chúng ta dần dần lớn lên, sự dũng cảm ấy có còn, hay là bị mờ nhạt dần không thôi. “Cô biết không?” “Cái gì?” “Hai ngày này nghe thư kí nói, có một thằng bé hay đi tìm giám đốc. Giám đốc thì cưng thôi rồi, cái gì cũng chiều nó……” “Thật sao? Chẳng lẽ Lâm tổng ở bên ngoài……” “Chuyện này cũng bình thường mà, Lâm tổng đẹp trai lại khí chất, đâu phải ít phụ nữ muốn bò lên giường anh ấy. Đàn ông quyến rũ như giám đốc mà có con riêng thì cũng chẳng có gì phải ngạc nhiên…” “Nếu Phạm Thiên Du biết chuyện này, chắc có trò hay để xem rồi.” “Thật không hiểu nổi làm sao Lâm tổng có thể chịu được tính tình của con mụ Phạm Thiên Du kia ” “Cô không biết à. Nghe nói Phạm Thiên Du lớn lên có vài phần giống với mối tình đầu của Lâm tổng đấy……” “A? Không thể nào…. hahahaha… Vậy thì cô ả cũng chỉ là người thay thế thôi…. hahahaha…” Tiếng bàn luận ngày càng đi xa, Điền Kỳ Kỳ mới lấy lại hô hấp rồi từ phòng vệ sinh bước ra. Lúc nãy mấy câu cô gái kia nói Điền Bảo Bảo sao? Tự lắc lắc đầu, nhất định không phải rồi, cô đã cảnh cáo Điền Bảo Bảo rồi, nhất định con trai sẽ không phản bội lại mẹ. Điền Kỳ Kỳ tự soi gương mặt mình, cái gì mà “Đâu phải ít phụ nữ muốn bò lên giường của anh ấy”. Hồi đó rõ ràng là anh ta kéo mình lên giường, cô cũng chẳng hề đồng ý. Cô là bị cưỡng hiếp! Điền Kỳ Kỳ lặng người nhớ tới bảy năm trước, anh ta ôm mình nhưng lại gọi tên một người khác, chắc là mối tình đầu của anh ta rồi. Điền Kỳ Kỳ đem nước lạnh vỗ vỗ vào mặt, chuyện của anh ta cũng chẳng liên quan tới mình, tự nhiên lại suy nghĩ bậy bạ. Tự quở trách mình xong, Điền Kỳ Kỳ mới nhấc chân ra khỏi toilet. Trải qua một khoảng thời gian dài, Điền Kỳ Kỳ cuối cùng cũng làm xong lễ vật cho Lâm lão gia. Cô cố gắng làm nhanh nhất có thể để mình không dính líu tới Lâm Dật nữa. Nếu buổi tối bảy năm trước là sai lầm, thì sau đêm hôm đó, cô luôn nỗ lực sửa chữa sai lầm.
Editor: Heo cute
————————————————————————————————————————————————————
“Rebecca, tôi đã làm xong lễ vật cho Lâm lão gia rồi, cô đưa lên giúp tôi đi.” Điền Kỳ Kỳ vừa nghĩ đến việc phải gặp Lâm Dật thì liền lo lắng, trong tình huống này cô chỉ biết nhờ Rebecca.
“Sorry Kỳ Kỳ, không phải tôi không muốn giúp cô, nhưng lượng tiêu thụ ở khu Hoa Đông bị gặp trục trặc cho nên tôi phải đến xem thế nào, chuyện của Lâm tổng cô lo đi, anh ấy không ăn thịt cô đâu mà sợ.”
Nói rồi Rebecca rời đi ngay, chỉ để lại Điền Kỳ Kỳ đứng ngẩn ngơ trong phòng, xem ra chuyện ở khu Hoa Đông rất gấp nhưng mà cô không thể chắc chắn rằng người đàn ông kia không ăn thịt cô được, chẳng phải bảy năm trước anh đã ăn sạch sành sanh cô ư.
Vừa nhớ tới khuôn mặt sắc sảo mà lạnh lùng ấy, tim của Điền Kỳ Kỳ đập nhanh hơn, cô chuẩn bị đầy đủ tâm lý rồi mới xuất phát.
Đây là lần thứ hai Điền Kỳ Kỳ vào phòng của Lâm Dật, anh vẫn duy trì tư thế cắm cúi vào bàn làm việc. Có lẽ là chú ý đến sự xuất hiện của cô, anh ngẩng đầu, “Cô ngồi đi”.
Nói mấy chữ xong, anh đứng dậy sửa sang lại quần áo rồi bước đến ngồi đối diện cô, “Nghe nói cô đem sản phẩm tới rồi à.”
“Anh xem thử có hài lòng không, nếu không hài lòng tôi sẽ sửa lại sau.” Điền Kỳ Kỳ đưa sợi dây chuyền ra trước mặt anh, dưới ánh mắt thâm thúy của anh, cô liền trở nên tự ti. Mặc dù bản thiết kế đã được anh đồng ý nhưng dù sao thì lý thuyết với thực tế cũng có điểm khác nhau, Điền Kỳ Kỳ hơi hồi hộp.
Lâm Dật cẩn thận nhìn sợi dây chuyền trước mắt, trong lòng không khỏi cảm thán, không nghĩ cô ấy lại làm được cái này trong thời gian ngắn như vậy. Nghĩ lại anh đúng là hơi khinh thường cô rồi, cái đáng nói chính là cái này thật sự hoàn mỹ, nhất định ông sẽ rất thích, vậy anh yên tâm về chuyện quà cáp rồi.
“Để cảm ơn, Tôi sẽ mời cô ăn bữa cơm.” Lâm Dật vui mừng mà nói ngay.
Điền Kỳ Kỳ giật mình, trong lòng muốn từ chối nhưng khi nhìn vào đôi mắt thâm sâu khó lường kia, tỏ vẻ đây không chỉ là một cái trả ơn mà đó chính là mệnh lệnh không thể làm trái. Khuôn mặt góc cạnh kia che dấu hết nội tâm, làm người khác không thể đoán ra được anh đang nghĩ gì Điền Kỳ Kỳ căn bản không thể từ chối, chỉ biết gật gật đầu.