⬅ Trước Tiếp ➡
 
“Cô không sao chứ?” Lâm Dật lo lắng hỏi han.
 
“Không sao, không sao!” Điền Kỳ Kỳ cười miễn cưỡng.
 
Editor Heo cute
Điền Kỳ Kỳ chú ý đến từng cử chỉ, từng hành động của Lâm Dật khi dùng cơm, phải gọi là không thể chê được! Cô thầm khen, đúng là người cao quý có khác.
Đột nhiên cô phát hiện có một dĩa cà rốt trước mặt anh vẫn còn nguyên, chưa có ai động vào. Vậy là anh ấy không thích ăn cà rốt. Haizz thật không nghĩ tới bệnh kén ăn của Điền Bảo Bảo lại di truyền từ Lâm Dật. Mỗi lần ép nó ăn cà rốt thì biểu hiện của nó chẳng khác gì bị ép uống thuốc độc vậy.
“Lại nhìn tôi làm cái gì? Cô ăn không ngon sao? Hay là vẫn cảm thấy “ăn” tôi là ngon nhất?”
Lâm Dật dường như bị nghiện trêu chọc Điền Kỳ Kỳ, vô thức mở miệng nói đùa.
(Editor: có nên mở tiệc ăn mừng Lâm ca đã chọc Điền tỷ không… huhu)
Điền Kỳ Kỳ không thể nuốt trôi bữa cơm này “Tôi…… Tôi no rồi.”
Mặt Điền Kỳ Kỳ đỏ lên vì chút rượu vừa uống lúc nãy.
“Thật không? Nhưng mấy dĩa đồ ăn trước mặt cô vẫn còn nguyên cơ mà. Xem ra khẩu vị ở đây không hợp với cô Điền đây rồi.”
Lâm Dật nói như vậy, nhưng ngữ điệu thì chẳng có chút tỏ ra áy náy.
Đây căn bản không phải là muốn cảm ơn cô mà chính là tra tấn cô. Trong lòng của Điền Kỳ Kỳ thét gào.
Cô hung hăng lấy dao nĩa trong tay, cắt miếng bít tết trên bàn, cứ như miếng bít tết ấy có hận thù lớn gì với cô vậy.
Bỗng dưng một đôi tay bắt được cổ tay cô, một tia ấm áp từ tĩnh mạnh lan tràn ra khắp cơ thể, làm cả người Điền Kỳ Kỳ run lên, quên mất phải dằn tay ra.
 
Lâm Dật lạnh lùng kéo cô ra khỏi phòng, Điền Kỳ Kỳ cho rằng anh vì mình mà nổi giận, trong lòng sợ hãi và bất an.
 
Editor Heo cute
Thế nên khi đi ra tới cửa, cô bị vướng, lảo đảo. Trọng tâm của thân thể bị mất đi, Điền Kỳ Kỳ ai oán, chắc chắn là phải “hun” mặt đất rồi.
Thế nhưng chào đón cô không phải là mặt đất rắn lạnh, lưng cô tự nhiên ấm áp lên. Điền Kỳ Kỳ nhận ra mình đang ở trong ngực Lâm Dật, khuôn mặt liền đỏ như gấc.
“Cô không sao chứ?” Lâm Dật ôm lấy cô, hơi thở nóng ấm phà vào tai, làm Điền Kỳ Kỳ gần như mê muội.
Nhận ra hai người đang ở tư thế ám muội, Điền Kỳ Kỳ vội vàng đứng thẳng thân mình, lui ra phía sau vài bước, rời khỏi cái ôm ấp của anh!
Đáng chết, chết tiệt! Điền Kỳ Kỳ xấu hổ cúi đầu….
“Còn không đi sao? Cô muốn ngủ lại ở đây sao?”
Lâm Dật đi vài bước rồi thì phát hiện cô vẫn chưa di chuyển, liền quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Điền Kỳ Kỳ đứng ngẩn người ở đó, cúi đầu, thoáng nhìn như một cái tượng. 
Lâm Dật nhíu nhíu mày, cô gái này có phản ứng thật chậm.
Điền Kỳ Kỳ ngẩng đầu, đôi mắt long lanh chớp chớp mấy cái, vừa ngạc nhiên vừa xấu hổ. Hai bên má lộ ra hai lúm đồng tiền, giống như một hồ nước có vài gợn sóng nhẹ, thế nhưng lại làm trái tim Lâm Dật đập mạnh.
“Cô thích ăn món gì?”
Nhớ lại lúc nãy, Điền Kỳ Kỳ ăn rất ít, uổng công Lâm Dật gọi thêm cơm cho cô.
“Hả?”
Điền Kỳ Kỳ đang tự trách mình hôm nay biểu hiện quá kém, đột nhiên nghe anh hỏi như thế thì không biết phải trả lời như thế nào.
“Cô chắc là chưa no, lúc nãy có ăn gì đâu.”
Điền Kỳ Kỳ cuối cùng cũng hiểu ý tứ trung lời nói của anh. Là anh lo lắng cho mình lúc nãy chưa ăn cái gì cả.
Nhưng mà ai có biết, mấy món sơn hào hải vị kia không phải là để hưởng thụ, mà là để tra tấn cô.
Điền Kỳ Kỳ nghĩ kĩ rồi, mới trả lời dứt khoát “Lâm tổng, không cần lo, tôi đã ăn no rồi. Bình thường tôi cũng ăn ít như vậy thôi.”
Điền Kỳ Kỳ sợ Lâm Dật không tin, nói thêm một câu khẳng định.
Thật là! Lâm Dật hừ lạnh một tiếng, nhưng không vạch trần cô.
Anh nhớ rõ lần trước dẫn Điền Bảo Bảo đi chợ, Điền Bảo Bảo mua một đống đồ, nói là đem về cho mẹ ăn, tại mẹ ăn như heo….
Ngồi chung xe với Lâm Dật, Điền Kỳ Kỳ thấy lạnh lẽo vô cùng. Tiếp xúc với anh thế này, cô cảm thấy có nguy cơ tiềm ẩn rất lớn.
⬅ Trước Tiếp ➡