⬅ Trước Tiếp ➡
Cũng may cô không đi chợ rau, không thì Mặc Tây Quyết có thể dỡ toang chợ rau tại hiện trường.
Mặc Tây Quyết chỉ muốn mau chóng rời khỏi nơi này, đáp: “Vậy thì mau đi mua thôi.”
 Ngôn Tiểu Nặc vội vàng đưa anh đến khu rau tươi, nhanh chóng chọn vài món rau bỏ vào giỏ xe chở đồ rồi đi về phía quầy tính tiền.
“Chờ một chút."
"Sao vậy?" Ngôn Tiểu Nặc kinh ngạc, không phải anh ấy muốn mau chóng rồi khỏi đây sao?
Mặc Tây Quyết đi đến quầy để hoa quả, cầm lên vài hộp dâu tây để vào trong giỏ xe rồi nói: không phải em thích ăn dâu tây sao? Bây nhiều đầy đủ chưa?
“Sao anh lại biết em thích ăn dâu tây?”
Mặc Tây Quyết đáp: “Ngày trước em ở trong lâu đài ăn qua còn gì hơn nữa ăn không ít.
Ngôn Tiểu Nặc thấy thần sắc nghiêm túc của anh, một góc nào đó trong lòng bỗng trở lên mềm mại, cô cười lên: "Chúng ta mau chóng rời khỏi đây thôi.”
Mặc Tây Quyết nhìn thấy nụ cười của cô, nhanh chóng củi thấp đầu nhẹ nhàng hôn lên môi của cô, rồi anh thấy mặt cô đỏ ửng lên, mùi cá hồi khiến anh không thể chịu được vừa rồi dường như giờ cũng không đến nỗi khó chịu nữa rồi.
Ngôn Tiểu Nặc không nghĩ rằng anh ấy có thể hôn mình ở nơi như thế này, cô vội vàng đẩy anh ra, “Em đói rồi, chúng ta mau về thôi.”  Đôi mắt đen của Mặc Tây Quyết hiện lên một vầng ánh sáng, chỉ một ánh mắt đã đủ hút hồn người, "Được, vậy chúng ta về thôi, em yên tâm, anh sẽ bón em ăn no"
Ngôn Tiểu Nặc nhìn thấy ánh mắt rực lửa của anh, doạ cô ấy một trận cô vội vàng hấp tấp chạy đi.
 Mặc Tây Quyết đấy chiếc xe cũng có tới quầy tính tiền, nhìn thấy mọi người đang đứng xếp hàng trước mặt chờ thanh toán, anh lại nheo mày: “Tôi cũng phải xếp hàng?
Ngôn Tiểu Nặc nhìn thấy sắc mặt anh thay đổi liền nói: "Sắp xong rồi.”
* Sắp?" Mặc Tây Quyết lạnh ớn một câu, “Phía trước còn tận 6 người, em chắc chắn là sắp chứ?"
“Rất nhanh rồi" Ngôn Tiểu Nặc chi đã có một người đi rồi, “Anh xem người đó đã đi rồi”.
Ngôn Uyển Cừ không phải em đói rồi sao? Mặc Tây Quyết nói rồi chiêu gọi
vệ sĩ, “Đi, mời mấy người trước mặt ra ngoài, bảo với họ, đơn thanh toán của họ để ta giả"
Mấy người vệ sĩ lập tức chấp hành, những người xếp hàng trước mặt nhìn Mặc Tây Quyết với ánh mắt vui mừng, Ngôn Tiểu Nặc đột nhiên cảm thấy người con trai này thật ra cũng không đến nỗi xấu như vậy.
 
 
 
KHÔNG CHO PHÉP TỪ CHỐI
Ngôn Tiểu Nặc lập tức bị suy nghĩ của mình doạ sợ, cô thở dài lắc đầu.
"Thưa anh tổng cộng là 1456 tệ” người thu tiền mặt niềm nở nói với Mặc Tây Quyết, con mắt còn đưa tình, đàn ông vừa đẹp trai lại có tiền thật không dễ  thấy.
 Mặc Tây Quyết không thèm liếc mắt nhìn một cái rồi rút thẻ của mình đưa cho cô ta.
Nhân viên thu tiền nhìn thấy tấm thẻ vàng, hai tay vội vàng đón lấy, nhanh gọn quẹt thẻ, 10 phần cung kính cẩn thận nói: “Thẻ của anh đây”
Mặc Tây Quyết lấy lại thẻ, thanh toán xong lập tức rời đi.  "Anh chờ chút, đồ của anh này" Thu ngân tự tay cho đồ của Mặc Tây Quyết mua gói lại cẩn thận rồi đưa cho Mặc Tây Quyết.
Mặc Tây Quyết lấy đồ, một tay quàng lấy Ngôn Tiểu Nặc đang sững người đứng bên cạnh rồi rời siêu thị.
Ra khỏi siêu thị, đường phố vừa lên đèn, buổi tối cuối hè, từng cơn gió thổi  thật mát rượi , Ngôn Tiếu Nặc hít thở một hơi sâu rồi ngửi thấy mùi thơm phảng phất của hoa.
“Có thể không đi xe về được không?” Ngôn Tiểu Nặc nhìn vào chiếc xe hào  nhoảng màu đen trước mặt ngước mắt nhìn qua bảo Mặc Tây Quyết.
Đôi mắt cô mang theo thần sắc kỳ vọng, long lanh như sao sáng, giọng của Mặc Tây Quyết tự dưng nhẹ xuống, "Được.”
Sau đó anh một tay nắm chặt tay cô, một tay xách túi đồ vừa mua.
Có gió ấm, hoa thơm, bên cạnh có một người con trai nắm tay cô bước trên đường, tay của anh còn xách một túi đồ vừa mua từ siêu thị về
Lúc này khoảnh khắc yên bình khó diễn đạt thành lời, Ngôn Tiểu Nặc tâm trí rối bời, cô không ngờ bản thân lại ở trong cảnh tượng mà cô luôn mong chờ, mà người mang đến cho cô điều này lại là Mặc Tây Quyết.
“Ngôn Uyển Cừ, dừng lại!” .
Ngôn Tiểu Nặc đột nhiên cảm thấy mình bị Mặc Tây Quyết ôm chặt eo, cô liền nhìn thấy một chiếc xe máy lao vụt qua trước mặt.
“Ngôn Uyển Cừ, em đang nghĩ thế?" giọng của Mặc Tây Quyết mang chút tức giận, xe sắp đi tới em còn không để ý cứ lao về phía trước ? nếu không phải có anh ở đây, em đã bị tông rồi, đầu em làm bằng nước hay sao vậy?
Không hiểu tại sao khi Ngôn Tiểu Nặc nghe thấy những lời mà Mặc Tây
Quyết mắng cô như thế một chút cũng không thấy giận, cô mở mắt to nhìn anh, Mặc Tây Quyết nhìn vào mắt của cô, lập tức không nói được gì nữa.
 “Em sao lại nhìn anh như vậy?" Mặc Tây Quyết nhẹ nhàng hỏi, giọng nói đầy ấm áp, đôi mắt cô sao lại đẹp như vậy?
 Ngôn Tiểu Nặc nhìn thấy đôi mắt của anh càng lúc càng sâu, chợt bất giác rời ánh mắt ra nói: “Đèn xanh rồi, chúng ta mau đi thôi.”  Mặc Tây Quyết thấy tay mình bị cô ấy dắt về phía trước, đôi mắt mở to ra, trong lòng thoáng qua một cảm giác ấm áp lạ thường.
Mặc Tây Quyết chỉ cảm thấy tim mình đang đập nhanh.
Cuối cùng thì cũng tới con đường đổi điện, Ngôn Tiếu Nặc vuốt nhẹ lên. ngực, kỳ lạ sao tìm lại đập mỗi lúc một nhanh, cô hít thở một hơi thật sâu nhưng cảm thấy không trở về trạng thái bình thường được.
⬅ Trước Tiếp ➡