Mặc Tây Quyết thấy dáng vẻ hít thở gấp gáp của cô, anh đưa tay đặt lên trán cô, “Sao vậy? có gì không khoẻ à?”
Ngôn Tiểu Nặc nghe thấy những lời nói quan tâm của anh, đột nhiên trong lòng sợ hãi, “Em không sao.”
Giọng của cô rất mềm mại, nghe sao mà hay như vậy, Mặc Tây Quyết tiện tay kéo cô vào trong lòng, cúi thấp đầu hôn lên môi cô,
Những cây ngô đồng pháp bên đường cao lớn um tùm, thỉnh thoảng rũ xuống ánh đèn đường rực rỡ, thân hình cao lớn của Mặc Tây Quyết hoàn toàn che khuất thân hình mảnh mai của Ngôn Tiểu Nặc .
Nụ hôn dần trở lên cháy bỏng, Ngôn Tiểu Nặc hoàn toàn bị hơi thở nồng nhiệt của anh làm cho mê muội, nhận thức mơ hồ.
Mặc Tây Quyết lưu luyến trên môi có một hồi lâu mới thả ra, đôi mắt sâu thẳm khôn lường giọng anh lạc đi: "Đi nào.”
Ngôn Tiểu Nặc cảm thấy toàn thân mềm đi, cô không biết mình bị Mặc Tây Quyết kéo vào trong nhà bằng cách nào?, chỉ biết vừa vào trong thì bị anh hôn thêm lần nữa, cô ấy bị anh vừa hôn vừa đi vào phòng ngủ, quần áo trên người bị anh từng chiếc từng chiếc cởi vứt xuống nền nhà.
Cô thấy mình đang nằm trên người anh, ánh mắt mơ màng.
Hồi lâu, một trận vận động mãnh liệt trôi qua, Ngôn Tiểu Nặc chỉ thấy toàn thân như muốn rời ra.
“Em không sao chứ?" trong giọng nói của Mặc Tây Quyết có chút yêu thương.
Ngôn Tiểu Nặc gật đầu, nhưng nghe thấy một âm thanh không hay cho lắm, cô giấu mặt vào gối.
“Hoá ra bụng em đói rồi?" giọng của Mặc Tây Quyết mang theo ý cười.
Ngôn Tiểu Nặc đỏ mặt rướn người lên, cầm lấy chiếc váy ngủ mặc vào, “Em đi nấu ăn đây”
Em nấu được không? Mặc Tây Quyết nhìn đôi chân thẳng dài của cô vẫn
còn run run, trong đôi mắt sâu thẳm hiện lên một nụ cười.
Ngôn Tiểu Nặc liếc mắt nhìn anh một cái, “Nhưng mà không có gì ăn sẽ chết đói mất.”
Anh sẽ bảo quản gia Duy Đức đưa cơm tới, em không cần xuống giường đâu. Mặc Tây Quyết thơm nhẹ lên chán cô, âu yếm nói.
“Em nghỉ ngơi một chút rồi sẽ đi nấu ăn” Ngô Tiểu Nặc nhìn cửa phòng ngủ thấy từng chiếc quần áo rơi trên sàn nhà làm cô càng đỏ mặt.
"Em yên tâm ông ấy không dám vào đây. Mặc Tây Quyết hiểu được tâm tư của cô, dùng tay vuốt ve lên đôi má cô, "Da của em càng đẹp hơn đó."
Sắc mặt của Ngôn Tiểu Lộ trong chớp mắt đã lan đến tai cô, cô vội vàng nhảy xuống giường, chạy thẳng vào bếp, cô nhặt quần áo bị Mặc Tây Quyết cởi bỏ dưới đất lên cùng với túi đồ vừa mua.
Cô vào trong bếp, bắt đầu rửa rau, đột nhiên có một đôi tay dài ôm choàng lấy eo cô.
"Anh sao vậy?" Ngôn Tiểu Nặc hỏi, anh ấy không phải muốn nấu ăn chứ?
“Để anh giúp em.” Mặc Tây Quyết nói, trong tay cầm cây cải bắp trắng nhưng không biết nên bắt đầu từ đâu.
Anh củi đầu, trong đôi mắt tràn đầy thần sắc ngờ vực, đôi tay vừa dùng lực, cả cây cải trắng to bị anh vặn thành đôi, những lá rau lác đác rơi xuống chậu nước rửa rau, còn không ít rau bị rơi ra ngoài.
Ngôn Tiểu Nặc cảm thấy Mặc Tây Quyết có thể mở ra một cổng trời lớn mới của thế giới.
Cô lấy một nửa cây cải trắng vừa bị anh văn làm đôi nói: "Bóc ra như thế này" Sau đó làm mẫu cho anh xem.
Mặc Tây Quyết nheo mày: “Như vậy chậm quá, trực tiếp bẻ thành đối không nhanh sao?”
Em sao mà bẻ được? Ngôn Tiểu Nặc lẩm bẩm, sau đó cắt xong rau cho vào chậu rửa rau.
Mặc Tây Quyết gật đầu, cổ tay nhỏ nhắn của cô ấy chỉ có thể dùng dao cắt bằng cách này thôi.
“Anh rửa cho em cái bát với.” Ngôn Tiểu Nặc nói, “Để em đựng rau vừa rửa vào”
Mặc Tây Quyết đồng ý từ trong kệ tủ lấy ra một cái bát, rửa chiếc đầu tiên, đột nhiên một âm thanh toang vang lên, Ngôn Tiểu Nặc quay đầu, chỉ nhìn thấy vỡ thành vài miếng.
“Hự, nó có thể không muốn tắm rửa nên nghĩ không thông tự vẫn rồi" Mặc Tây Quyết nói với cô, trên tay những giọt nước vẫn đang rớt xuống.
Ngôn Tiểu Nặc thấy dạng bộ của anh, không nhịn được cười lên, “Anh chờ một chút vậy, đồ ăn xong ngay bây giờ đây”
Mặt Mặc Tây Quyết trầm lại, “Ngôn Uyển Cừ em cười gì thế?"
“Không có gì” Ngôn Tiểu Nặc cố gắng nhịn cười, trên đôi mắt vẫn còn ý cười.
Mặc Tây Quyết hừm lên một tiếng, từ trong tủ lại lấy một cái bát ra rửa, kết quả vẫn một lần nữa bị vỡ.
Ngôn Tiểu Nặc đứng nhìn Mặc Tây Quyết trong hai phút làm vỡ 5 cái bát, chỉ nhìn anh cười mà không nói gì, bộ mặt Mặc Tây Quyết đột nhiên tối lại như nhọ nồi.
Ngôn Tiểu Nặc muốn đi dọn những miếng bát vỡ thì bị Mặc Tây Quyên ngăn lại, “Em đừng động, để anh thu dọn, tránh cát thương tay em.”
“Em đeo gang tay dọn dẹp” Ngôn Tiểu Nặc chỉ vào đôi gang tay cao su.
"Vậy cũng không được!" giọng của Mặc Tây Quyết rất nghiêm túc, anh đã bắt đầu động tay nhặt những miếng bát vỡ vào rồi.