Ngôn Tiểu Nặc mặt xị ra nhẫn nhịn.
“Đi thôi" Mặc Tây Quyết chỉnh lại áo sơ mơ mi giơ tay ra kéo cô ôm vào lòng.
Ngôn Tiểu Nặc cứ thế bị anh ta ôm lên xe. Xe chạy 5 phút đã tới siêu thị, Ngôn Tiểu Nặc đang cố gắng khống chế để
không bị nôn ra ngoài thì nghe thấy giọng điệu chê bai của Mặc Tây Quyết: “Ở đây sao lại nhiều người thế này?”
Siêu thị mà, hơn nữa bây giờ là buổi tối.” Ngôn Tiểu Nặc đáp rồi đi đẩy xe mua đồ.
“Em đẩy xe mua đồ làm gì?” Mặc Tây Quyết giống như một đứa trẻ hiếu kỳ hói:
“Để cho đồ vào trong xe.” Ngôn Tiểu Nặc rất có nhẫn nại.
Vệ sĩ" Mặc Tây Quyết hộ một tiếng, lập tức có 10 người mặc vét đen xuất hiện.
Ngôn Tiểu Nặc sợ hãi: “Làm cái gì thế này?"
“Đồ cử để họ cầm, em không cần đẩy xe sẽ mệt đấy" Mặc Tây Quyết nói rồi đấy chiếc xe sang một bên.
Ngôn Tiểu Nặc thấy không ít người đang nhìn về phía chỗ cô, cô kéo tay áo của Mặc Tây Quyết, “Không cần đầu, chúng ta chỉ mua rau thôi mà, đồ cũng không nhiều”
“Vậy cũng không được giọng của Mặc Tây Quyết chắc như đinh đóng cột, đôi mắt nhìn chăm chú vào khuy áo của cô, “Bình thường cơ thể đã gây rồi ngộ nhỡ mệt ra đấy thì làm thế nào?"
"Thể mà anh còn muốn em nấu cơm?" Ngôn Tiếu Nặc không nhân nhịn được nữa đáp, nấu nướng mà không mệt à?
Mặc Tây Quyết cười: "Không còn cách nào khác, giờ anh chỉ hứng thú với tay nghề của em, Em yên tâm, cơm em nấu, anh sẽ ăn hết.”
Ngôn Tiểu Nặc nhìn lại sau lưng thấy những vệ sĩ giống như cải bức tường, mắt đối hướng cười nói: “Mặc thiếu gia, cậu giúp em đấy xe nhé.”
Mặc Tây Quyết không chút do dự nhìn Ngôn Tiểu Nặc , “Anh đẩy cái xe nhỏ này sao?"
Ngôn Tiểu Nặc gật gật đầu, chỉ về một đôi nam nữ đằng trước đáp: "Anh xem người ta đều là nam đẩy xe, nữ mua đồ đó thôi.”
Mặc Tây Quyết nhìn theo hướng của cô chỉ : “Tình nhân? Xem ra cũng không tệ"
“Được, để anh đẩy xe” Mặc Tây Quyết lấy chiếc xe vừa rồi Ngôn Tiểu Nặc đẩy kéo vào tay, nhìn Tiểu Ngôn nói: “Còn không đi sao?"
Mấy người vệ sĩ cúi đầu cố gắng nhịn cười. “Các người rút lui hết đi" Mặc Tây Quyết vẫy vẫy tay, vệ sĩ vội vàng rút lui. Ngôn Tiểu Nặc không nghĩ sẽ có một ngày Mặc Tây Quyết lại đi trong siêu thị đẩy xe chở đồ, chiếc xe chỉ cao đến eo của anh ấy, tư thái của anh ấy thật tao nhã kèm theo dáng vóc hoàn mỹ của anh ta, nhìn anh ấy trông thật đẹp trai, bên cạnh có không ít người đang nhìn anh ấy.
Trả trách nói đàn ông nội trợ đặc biệt đẹp trai, độ đẹp trai của Mặc Tây Quyết lại tăng thêm một cấp độ mới trong lòng Ngôn Tiểu Nặc.
“Rau tươi ở tầng dưới” Ngôn Tiểu Nặc nói:
“Em không mua thêm gì sao?” Mặc Tây Quyết nhìn xung quanh, hàng hoá rất đa dạng, nhưng nhìn người con gái này dường như cô không có chút hứng thú gì hết.
“Những đồ khác tạm thời chưa dùng tới” Ngôn Tiểu Nặc cười đáp, nhưng trong lòng lại cảm thấy có chút ấm áp, người con trai này còn biết hỏi mình cần thêm gì.
Ánh mắt của Mặc Tây Quyết nhìn vào một chỗ, cằm hếch lên ra hiệu, đằng kia có đi không?”
Ngôn Tiểu Nặc vừa nhìn đột nhiên mặt đỏ lên, “Đó là đồ lót!” “Đi, anh đưa em đi chọn” Mặc Tây Quyết kéo tay cô dẫn qua.
Ngôn Tiểu Nặc kéo tay anh lại: "Không cần đâu, ở nhà có rất nhiều rồi” đồ nhà đều là hàng chất lượng cao, cô ấy còn chưa dùng đến.
"Thật không cần sao?" Mặc Tây Quyết trêu chọc nhìn cô, nhìn dáng vẻ sốt sắng của nha đầu này trông thật đáng yêu.
Ngôn Tiểu Nặc gật đầu liên tục , “Những việc thể này về sau một mình em chọn là được rồi” thật là xấu hổ chết đi được.
"Anh cũng không định đi" Mặc Tây Quyết cười. “Vậy anh còn hỏi em?” Ngôn Tiểu Nặc mở to đôi mắt.
“Chỉ là chọc em chút thôi, đừng tưởng là thật" Mặc Tây Quyết nói xong đi về phía trước, Ngôn Tiểu Nặc nhìn dáng vóc cao lớn của anh, đồ biến thái. “Ngôn Uyển Cừ, xuống dưới đi kiểu gì?" Mặc Tây Quyết quay đầu lại gọi cô.
Thân hình cao lớn của anh, đôi môi mỏng còn mang theo nụ cười nhẹ, Ngôn Tiểu Nặc nhìn anh ấy đột nhiên phát hiện thế nào gọi là: "Một cười trăm vẻ thiên nhiên”.
Cô không nhịn được liền bật cười, Mặc Tây Quyết không hiểu: “Em cười gi
vậy?”
“Một cười trăm về thiên nhiên, “Cậu Mặc, câu thơ này miêu tả anh thật hay” “Ngôn Uyển Cừ! không có văn hoá thì đừng dùng thơ linh tinh!”
Bước vào thang máy xuống tầng, tầng dưới bàn toàn đồ thực phẩm, một mùi tanh của cá toả ra, Mặc Tây Quyết bóp chặt mũi, nheo chặt lông mày, "Ở đây là nơi bán đồ ăn? vệ sinh lại bần thế này, thật là muốn phát nôn, giám đốc ở đây là ai? Anh phải tìm anh ta!”
Ngôn Tiểu Nặc bị giọng điệu bực giận của anh ta doạ phát sợ vội vàng kéo anh ta đi: "Đừng quản nữa, khu rau tươi ở ngay đắng trước
Mặc Tây Quyết không nhúc nhích, cầm điện thoại ra gọi điện cho quản gia Duy Đức: “Nói với giám đốc ở đây, bảo họ chuyển ngay món cá thối này đi, ngày mai để tôi còn thấy món cá thối này, tôi sẽ biến nơi này thành bãi rác”
Ngôn Tiểu Nặc thấy mọi người xung quanh nhìn họ với ánh mắt khác lạ, khó
khăn lắm mới đồng ý cho Mặc Tây Quyết cùng cô tới mua rau nhưng lại không lý giải nổi hành động của này, cô đành nói: “Bụng em đói rồi, chúng ta có thể mua xong đồ rồi về không?”