⬅ Trước Tiếp ➡
Trần Kính Tông đưa con mồi trong tay cho nàng "Cá bây giờ đem hầm canh, gà giữ lại để ngày mai ăn, nhớ quấn mỏ nó lại, đừng để nó kêu loạn."
Triêu Nguyệt mở to hai mắt nhìn "Thế này, thế này không thích hợp cho lắm ạ?"
Trần Kính Tông "Không hầm, vậy thì để công chúa của các ngươi đói bụng tiếp."
Triêu Nguyệt nháy mắt liền thỏa hiệp.
Trần Kính Tông nhìn phòng bếp, lúc xoay người thì nói "Mang bữa sáng của ta tới đây."
Có hơi nhiều việc, Triêu Vân chạy qua giúp Triêu Nguyệt làm việc.
Trần Kính Tông nhanh chân đi lên phòng, đứng ở phòng chính một lúc mới đi vào bên trong phòng.
Trong phòng im ắng, bên ngoài giường Babu đã buông màn lụa xuống.
Trần Kính Tông bốc màn lên, liền thấy nàng đang ngủ ở giữa giường, vốn đã yếu ớt nhỏ nhắn lại bị cái giường lớn xa hoa này làm nổi bật vẻ mảnh mai yếu ớt hơn.
Bỗng nhiên, Trần Kính Tông hít mũi một cái, có mùi thuốc thoang thoảng.
Để ý thấy nàng chau mày, trong lòng Trần Kính Tông chùng xuống, có phải là sức lực của hắn quá lớn nên làm nàng bị thương không?
Cho dù nghi hoặc, nhưng đánh thức nàng dậy vào lúc này cũng không hay, Trần Kính Tông yên lặng rời đi.
Ngồi ở phòng chính tầm một khắc đồng hồ, Triêu Vân bưng một tô mì tới, vẫn là mì trứng gà rau xanh.
Nước dùng thanh đạm, một giọt dầu mỡ cũng không thấy.
Trần Kính Tông gọi Triêu Vân đang chuẩn bị lui ra lại, hỏi "Công chúa có phải bị bệnh không?"
Triêu Vân lắc lắc đầu "Không có ạ."
Trần Kính Tông "Ta hình như ngửi thấy mùi thuốc."
Triêu Vân "Vậy nhất định là người ngửi nhầm rồi, sáng nay tâm trạng của công chúa tốt, còn ăn hết một bát mì lận ạ."
Giọng điệu của nàng vui vui vẻ vẻ như vậy, đủ để thấy được khẩu vị trước đây của Hoa Dương không tốt bao nhiêụ
Trần Kính Tông không hỏi ra được gì, cho nàng lui xuống.
Hắn sáng sớm đã chạy lên trên núi đi săn, tốn rất nhiều sức lực, bụng đói cồn cào, lúc ăn mì một lần gắp cả đũa lớn, xì xà xì xụp húp mấy cái vào trong miệng.
Hoa Dương đã ngủ một canh giờ, miễn cưỡng bị tiếng xì xụp của hắn đánh thức.
Lúc vừa tỉnh lại nàng còn thấy quái lạ đó là tiếng gì, nghe thấy Trần Kính Tông dặn dò Triêu Vân thêm một bát nữa mới bừng tỉnh đại ngộ, lập tức nhướng mày.
Nàng rất không thích lối ăn uống này của Trần Kính Tông.
Nàng quyết định phải đối xử với Trần Kính Tông tốt một chút, nhưng nếu như Trần Kính Tông vẫn tiếp tục khıêu khích tới tấp sự chịu đựng của nàng, nàng sợ cũng không có cách nào bày ra sắc mặt tốt.
Sửa soạn đơn giản một chút, Hoa Dương đi ra.
Trần Kính Tông đang muốn bắt đầu ăn bát thứ hai, đũa đã gắp mì lên, nghe thấy tiếng động thì nghiêng đầu, liền đối mặt với gương mặt diễm lệ hồng nhuận nhưng hơi u ám của Hoa Dương.
Tại sao lại tức giận rồi?
Trần Kính Tông cụp mắt, trước tiên ăn cái đũa mì này đã rồi nói saụ
Hắn xì xụp một miếng lớn, Hoa Dương lại càng nhíu mày sâu hơn, dùng ánh mắt ra hiệu cho Triêu Vân đang đứng ở cửa đi ra xa một chút, lúc này mới đi đến trước bàn, nhìn Trần Kính Tông nói "Ngươi có thể ăn từ từ không, tốt nhất là đừng phát ra âm thanh."
Trần Kính Tông nghiêng mắt nhìn nàng, đầu cũng không ngẩng lên, nói "Ta đói."
Hoa Dương "Đói cũng có thể từ từ ăn, lát nữa cũng không phải đi làm việc gì."
Trần Kính Tông ăn mềm không ăn cứng, loại chuyện nhỏ này người khác càng muốn kiểm soát hắn, hắn càng không chịu nghe.
Thế là, hắn làm bộ như không nghe thấy, đang ăn thế nào thì tiếp tục ăn thế đấy.
Hoa Dương tức giận đến nghiến răng.
Nếu đổi thành trước kia, nàng nhất định sẽ rời đi, trốn ở nơi xa xa, cho đến khi không nghe thấy tiếng đó nữa thì thôi.
Nhưng nàng đã quyết định phải đối xử với hắn tốt một chút.
⬅ Trước Tiếp ➡