⬅ Trước Tiếp ➡
Hắn là người thô lỗ, có lúc đúng thật là mặt dày vô sỉ, Hoa Dương chỉ đùa giỡn cùng bọn nha hoàn bên người, hắn thấy khuôn mặt tươi cười của nàng, cho là tâm trạng của nàng tốt, ban đêm liền dám đè tới.
Nhưng đoạn thời gian kia ở Lăng Châu, ngoài lúc xã giao trước mặt cha mẹ chồng, Hoa Dương gần như không cười qua, lúc riêng tư càng không bày ra vẻ mặt tốt với Trần Kính Tông, nàng trút hết tất cả những oan ức mình phải chịu ở nhà cũ Trần gia lên người Trần Kính Tông.
Ăn không ngon ngủ không yên, Hoa Dương lấy đâu ra tâm trạng mà ngủ cùng hắn, có lẽ Trần Kính Tông cũng nhìn ra được, mỗi đêm đều thành thành thật thật nằm trên bình địa thay nàng cản hết những con rắn rết có thể bò qua, một lần cũng không cầu hoan qua.
Hoa Dương trở mình.
Nàng đã từng cho là tất cả đều là lẽ đương nhiên, nàng là công chúa, Trần Kính Tông là phò mã, phò mã nên nghe theo công chúa, có gan dám mạo phạm nàng chính là bất kính.
Nàng quen vênh mặt hất hàm sai khiến hắn, đối xử với nha hoàn tâm phúc còn tốt hơn hắn.
Nhưng bây giờ nghĩ lại, Trần Kính Tông rõ ràng là một đại nam nhân tham dục lại có thể kiên trì không ép buộc nàng lâu đến vậy, cũng là một quân tử phong độ chứ?
nhu cầu cao trong chuyện kia
Nàng vẫn luôn coi hắn là một người thô kệch, giơ tay nhấc chân cũng thô bỉ không chịu nổi, thậm chí lần lượt so sánh hắn với trạng nguyên đại ca, thám hoa tam ca, càng so sánh càng xem thường hắn hơn.
Trần Kính Tông lại chưa từng nổi giận với nàng, mặt dày vô sỉ ở trong mắt nàng chẳng phải là lòng dạ rộng rãi hay sao?
Cho nên, trên người hắn vẫn có rất nhiều ưu điểm, chỉ là kiếp trước nàng hoàn toàn đắm chìm trong cảnh ngộ của mình nên chưa từng phát hiện ra.
Vậy thì kiếp này nàng hẳn nên đối xử với hắn tốt một chút.
Mặt trời lên cao, Triêu Vân, Triêu Nguyệt đứng ở cửa phòng chính, nhỏ giọng bàn bạc buổi trưa nên làm món gì cho công chúa ăn.
Bỗng dưng phía phòng phụ phía tây kia phát ra một tiếng "bịch".
Mặt Triêu Vân trắng bệch, cái loại thị trấn hẻo lánh này, sẽ không có trộm dám đến ra tay chứ?
Đừng nói công chúa ghét bỏ chỗ nhà cũ Trần gia này, các nàng cũng ghét bỏ nó, viện ở nhỏ, tường lại thấp, thỉnh thoảng còn có rắn rết ẩn hiện, làm người ta mỗi ngày đều nơm nớp lo sợ
Triêu Nguyệt dạo này ngày nào cũng nấu cơm, sức lực cũng lớn hơn, gan cũng không còn nhỏ nữa, nàng dặn dò Triêu Vân ở đây canh giữ, nàng bước nhanh chạy về phía phòng bếp lấy dao phay
Đợi nàng cầm dao phay chạy đến thì thấy phò mã gia một tay đang cầm một con gà rừng có bộ lông diễm lệ, tay kia cầm một con cá béo vẫn còn đang nhỏ nước đi từ phòng phụ phía tây qua, dưới mái hiên nhà, Triêu Vân đang trợn mắt há mồm.
Triêu Nguyệt cũng ngây dại.
Trần Kính Tông nhìn về phía cái dao phay sáng loáng trong tay nàng.
Triêu Nguyệt vội vàng giấu dao ra sau lưng, mặt nhỏ đỏ lên, vẻ mặt xấu hổ.
Trần Kính Tông chẳng mấy chốc liền hiểu rõ, trước tiên liếc nhìn lên phòng, hỏi Triêu Vân "Công chúa đâu?"
Triêu Vân nhỏ giọng nói "Ăn sáng xong thì đi ngủ rồi ạ."
Trần Kính Tông cũng không thấy bất ngờ, thân thể nàng yếu đuối, tối hôm qua còn mệt đến vậy.
Cầm theo con mồi đi đến trước mặt Triêu Nguyệt, Trần Kính Tông nhíu mày nói "Mười dặm quanh đây ai mà chẳng biết đây là Trần gia, trộm cướp bình thường sẽ không dám đến, người dám đến nhất định sẽ không sợ con dao này của ngươi, nếu lần sau lại gặp chuyện này, cứ trực tiếp gọi người, thị vệ có thể nghe được."
Triêu Nguyệt cúi đầu, nghĩ nghĩ, hỏi "Lỡ như là người thì sao?"
Trần Kính Tông "Sau này ta trở về sẽ huýt sáo trước."
Triêu Nguyệt nhẹ nhàng thở ra "Phò mã yên tâm, nô tì đã nhớ kỹ."
⬅ Trước Tiếp ➡