Hoa Dương sẵn lòng cho hắn thêm một cơ hội nữa, thẳng thắn nói "Lối ăn uống này của ngươi, ta nghe là đau đầu, ta càng đau đầu sẽ càng khó chịu với ngươi, về sau làm sao mà sống tốt được?"
Trần Kính Tông bất ngờ mà ngẩng đầu, nuốt mì trong miệng xuống, hắn đánh giá Hoa Dương, hỏi "Nàng muốn sống tốt cùng ta?"
Ánh mắt hắn ngay thẳng lại sắc bén, dường như có thể nhìn thấu đáy lòng của người ta, có vài phần điên cuồng kiểu "ai cũng đừng mong lừa được ta", Hoa Dương vô thức hất cằm lên, cũng kiêu ngạo mà ừm một tiếng.
Trần Kính Tông không chắc chắn lắm nàng đang suy nghĩ gì, thăm dò nói "Ta nhỏ tiếng ăn cơm, sau này nàng sẽ để ta lên giường ngủ?"
So đo những tâm tư nhỏ bé quanh co lòng vòng kia, hắn càng quan tâm đến những chố tốt thực tế có thể nắm vào tay hơn, không thì nàng nói đến ba hoa chích choè cũng vô dụng.
Hoa Dương nhìn hắn, nói "Có thể, nhưng có một điều kiện."
Trần Kính Tông nặng nề mà xùy một tiếng, thật buồn cười, bọn họ là phu thê, hắn lên giường ngủ là chuyện thiên kinh địa nghĩa , đến chỗ nàng thì lại còn có cả điều kiện
chuyện chính đáng
Hoa Dương mới không thèm quan tâm hắn trào phúng, trực tiếp đề xuất yêu cầu của nàng "Vào hạ rồi, mỗi ngày trước khi đi ngủ ngươi đều phải tắm rửa, ít nhất cũng lau người, xuân thu có thể hai ngày một lần, mùa đông có thể ba ngày một lần. Đương nhiên, nếu như ra mồ hôi quá nhiều, vậy thì nhất định phải tắm rửa hàng ngày, chân phải rửa sạch sẽ, miệng cũng phải xúc sạch sẽ, không được để lại mùi rượụ"
Trần Kính Tông không lên tiếng.
Cái dáng vẻ dầu muối khó ăn kia, Hoa Dương nhìn đến mức lồng ngực lại bắt đầu phập phồng.
Ánh mắt của Trần Kính Tông quét qua nơi đó, cụp mắt nói "Nếu chỉ là lên giường đi ngủ, nàng ra nhiều quy tắc như vậy, ta ghét phiền phức."
Hoa Dương "Có ý gì?"
Trần Kính Tông cầm đũa đảo đảo sợi mì trong bát, bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn thẳng nàng nói "Ý là, nếu nàng đêm nào cũng vui vui vẻ vẻ cho ta ngủ nàng, vậy nàng nói cái gì ta làm cái đó."
Hoa Dương ...
Ban ngày ban mặt, hắn lại có thể nói ra lời dâm uế vô sỉ như thế
"Ngươi nằm mơ "
Lúc quay người, Hoa Dương thật là muốn nhổ hắn một cái, nhưng sự giáo dưỡng từ nhỏ tới lớn khiến nàng mạnh mẽ kìm lại.
Trần Kính Tông nhìn bóng lưng nàng thẹn quá hóa giận, cười nói "Vậy ta nhường một bước, không cần mỗi đêm, chỉ cần lúc ta muốn công chúa chịu phối hợp, những điều kiện kia ta đều đồng ý."
Hoa Dương tiếp tục đi về phía trước.
Giọng Trần Kính Tông lạnh lùng "Phu phu thê thê, một tháng chỉ một hai lần, thậm chí không có, cũng toàn là ta nhìn sắc mặt nàng mới được, thế cũng gọi là sống tốt chắc?"
Hoa Dương dừng bước lại, châm chọc nói "Trước có nhân sau có quả, trước thì ngươi làm một đống chuyện khiến ta không thích, ta làm sao có thể cho ngươi sắc mặt tốt."
Trần Kính Tông "Như nhau mà thôi, nàng chọc đến ta trước, ta mới không muốn cho nàng được như ý."
Hoa Dương giận đến bật cười, quay người trừng hắn "Ta chọc ngươi lúc nào?"
Trần Kính Tông "Ngày đầu tiên nàng gả đến, ánh mắt nàng nhìn ta cứ như đang bới móc một món hàng hóa, căn bản không xem ta là trượng phụ"
Mắt hắn không mù, ngày ấy kính trà, nàng nhìn đại ca tam ca đều là thưởng thức, thưởng thức xong rồi lại nhìn hắn, liền lộ ra một bộ dáng thất vọng.
Đã muốn gả cho văn nhân, lúc Hoàng thượng tứ hôn nàng đồng ý làm gì?
Người nhà nuông chiều tính công chúa của nàng, nhưng hắn có cốt khí, lười làm một tên thấp hèn mà đi hầu hạ nàng.
Tác giả có lời muốn nói
Ghi nhớ câu cuối cùng, về sau muốn chân chó thì lấy ra ha ha ha
Hoa Dương đương nhiên sẽ không quên mất mấy ngày nàng vừa gả cho Trần Kính Tông kia.