Trong cung thứ trân kỳ dị bảo gì cũng có, bao gồm cả các loại linh đan diệu dược có công dụng thần kỳ.
Phi tần hậu cung, có người hy vọng mang thai long chủng, cũng có người không muốn sinh.
Vế trước rất dễ hiểu, sinh được long chủng, dù chỉ là một công chúa, sau này tuổi già cũng được an ổn.
Còn đám người không muốn sinh kia, lí do thì nhiều lắm, hoặc là không thích hoàng đế, chán ghét đến nỗi cả long chủng cũng không muốn mang, hoặc là đã sinh rất nhiều long tử, nóng lòng thị tẩm để củng cố sủng ái hoặc là duy trì thân hình. Còn có một loại gan to ngất trời nhất, là một vài phi tần không được sủng, bởi vì hiu quạnh mà nổi tư xuân, mạo hiểm thông đồng với thị vệ, loại này chỉ muốn cầu hoan, đương nhiên phải nghĩ trăm phương ngàn kế để tránh mang thai.
Theo thời gian liền xuất hiện đủ loại thuốc tránh thai giữa các nữ nhân chốn hậu cung.
Cái bình trong tay Hoa Dương là vào trước khi rời khỏi kinh thành, mẫu hậu tự tay chuẩn bị cho nàng.
Lúc ấy Hoa Dương tiến cung đi tìm mẫu hậu là để phàn nàn tố khổ, chỉ vì nàng không muốn theo Trần gia đến Lăng Châu để tang. Nàng gả cho Trần Kính Tông nhưng cũng là một kim chi ngọc diệp, tại sao nhất định phải đến một nơi xa xôi chưa từng thấy qua để tang cho một bà lão?
Hoa Dương hi vọng mẫu hậu có thể ủng hộ quyết định của nàng, tán thành việc nàng ở lại kinh thành.
Nhưng mẫu hậu lại giảng một đống đạo lí cho nàng nghe, nói gì mà nàng là công chúa, mặc dù có thể hưởng thụ rất nhiều hoàng quyền, nhưng về mặt "hiếu đạó thì tuyệt đối không được bướng bỉnh, hai tẩu tử của Trần Kính Tông đều phải đến Lăng Châu, nhưng một công chúa như nàng lại không đến, truyền ra ngoài thì dân chúng sẽ nghị luận thế nào?
Còn một điều mà mẫu hậu không nói nhưng trong lòng Hoa Dương rõ ràng, đó là mẫu hậu rất thưởng thức tài cán của cha chồng, tin rằng cha chồng sẽ là Thủ phụ đời tiếp theo, mẫu hậu muốn gả nàng cho Trần Kính Tông tiện để nhờ đó lôi kéo cha chồng.
Thanh danh, lợi ích, hai đạo lý lớn cùng ập xuống, Hoa Dương đành phải chấp nhận.
Sau đó mẫu hậu cho nàng bình thuốc tránh thai này.
Mẫu hậu lấy thân phận người từng trải mà nói với nàng, để một nam nhân vừa mới thành hôn đặt thê tử qua một bên mà không làm gì cả, căn bản chỉ là kẻ ngu nói mớ. Nếu thực sự không nhịn được, phu thê hai người trốn trong phòng len lén ngủ một lần cũng không sao, nhưng tuyệt đối không thể làm ra một đứa nhỏ, bình thuốc tránh thai này có dược tính ôn hòa, cứ mỗi ba tháng dùng một lần có thể đảm bảo sẽ không mang thai, cũng sẽ không làm tổn hại đến thân thể.
Trần Kính Tông là cháu, chỉ cần để tang một năm, ba viên thuốc để hắn cách một thời gian trộm làm một lần, dù sao cũng không mạnh.
Hoa Dương hờn dỗi hỏi "Nếu hắn muốn nhiều hơn một lần thì phải làm sao?"
Mẫu hậu sầm mặt, nói nếu Trần Kính Tông thật sự quá đáng thì cho nàng lấy uy phong của công chúa ra, giữa phu thê nên thông cảm lẫn nhau, chứ không phải dung túng cho một bên không có nguyên tắc.
Hoa Dương nghe xong, trong lòng cuối cùng cũng dễ chịu, biết mẫu hậu mặc dù lấy đại cục làm trọng, nhưng cũng vẫn quan tâm con gái là nàng.
Mùi vị thuốc tránh thai hơi đắng, sau khi Hoa Dương dùng xong, uống nửa bát nước mới tan được vị thuốc còn lưu trên đầu lưỡi.
Không biết là thuốc có tác dụng hay trong lòng nàng khó chịu, nàng luôn cảm thấy bụng không thoải mái lắm.
Hoa Dương hậm hực nằm trên giường.
Kiếp trước nàng chưa từng uống thuốc tránh thai qua.
Ý kiến của mẫu hậu có lẽ thích hợp với đa số nam nhân, nhưng Trần Kính Tông là một ngoại lệ.