Chương 20
cũng là lần đầu tiên tham gia sao?" Thấy anh không có trả lời, cô ta lại áp sát vào thêm một chút nữa "Thưa anh, tôi có thể hỏi anh một câu, anh có phải là Lan Đình Phương không?" Lan Đình Phương mỉm cười nhìn cô ta.
"Chính là Lan Đình Phương rồi đúng không?
" Cô ta cũng mỉm cười, ở dưới ánh đèn màu lam, tựa như một đóa hoa bách hợp.
Cô ta chỉ vào vài cô gái đang ngồi gần đó "Nhóm chị em của tôi đang đánh cược xem anh có phải là Lan Đình Phương hay không, các cô ấy nghe thấy được anh Phùng gọi tên của anh nên đều đang suy nghĩ anh rốt cuộc có phải là Lan Đình Phương kia hay không." Cô ta nói "Anh Lan, tôi có rất nhiều bạn bè thích sưu tầm tạp chí có bài viết về anh." "Vì sao bọn họ lại muốn sưu tầm những thứ đó?
Tôi đâu phải là ngôi sao gì." Anh tiếp tục mỉm cười.
"Anh so với ngôi sao còn đẹp hơn." Cô ta không biết xấu hổ nói.
Nụ cười trên mặt Lan Đình Phương biến mất "Bạn học, sau đó thì sao?" "Cái gì...
Sau, cái gì sau đó?" Cô ta mở to mắt.
"Được thôi, để tôi nói tiếp vậy." Ngón tay anh chạm vào đóa hoa trên trang phục của cô ta "Kế tiếp có phải cô sẽ tự giới thiệu mình, rồi kế tiếp nữa có phải cô sẽ hỏi số điện thoại cá nhân của tôi hay không?
Bạn học, nơi này không thích hợp với cô, vẫn là trở về học hành cho thật tốt đi, đừng có cái tâm tư tìm tới tham gia mấy cái loại party như thế này nữa.
Tôi có thể nói cho cô biết đàn ông ở đây trừ bỏ cho cô phòng ở, xe, tiền bạc, ngoài những thứ đó ra, cái gì họ cũng đều không cho cô cả, đương nhiên, nếu cô vì những thứ này mà đến thì có thể tiếp tục." Sắc mặt cô ta trắng bệt, ngọn đèn màu lam phản chiếu nơi đáy mắt, cô ta rưng rưng nước mắt nhìn anh.
Lan Đình Phương chuyển động chân, hai tay khoanh lại, tâm tình tốt nhìn lại cô ta.
Sau khi cô ta rời đi, Phùng Tổ Vọng cùng Khấu Gia Minh song song bước đến bên cạnh anh, Phùng Tổ Vọng cười ha ha nói "Cậu đem con người ta làm cho bật khóc rồi." Lan Đình Phương biết rằng hết thảy đều đã khác xưa, thuần túy vốn có, kích tình, cuồng nhiệt, tín ngưỡng nay đã biến thành một đoạn hồi ức xa xưa.
Phùng Tổ Vọng cưới con gái của một quan chức lớn ở Bắc Kinh, ở trong quan trường thuận buồm xui gió, anh ta cùng vợ mình là cặp vợ chồng ân ái có tiếng trong giới xã hội thượng lưu, phu xướng phụ tùy, nhưng thật ra anh ta có tình nhân bên ngoài, nữ chủ nhân trẻ tuổi của Phong Lâm Viên chính là tình nhân của anh ta, cô ta là Tú Cẩm, một người tốt nghiệp từ trường đại học danh tiếng.
Khấu Gia Minh thì là người thừa kế của một tập đoàn lâu đời có tiếng ở thủ đô, bởi vì phiền chán gia tộc nên bỏ nhà ra đi, đến Quảng Châu, sáu năm sau ngoan ngoãn trở về tiếp quản gia tộc.
Có một lần, Lan Đình Phương tận mắt nhìn thấy anh ta nhẹ nhàng bâng quơ đem một vali tiền mặt giao cho một người trung niên bụng bự đến phệ nệ, người đàn ông trung niên kia là chính là thủ trưởng cục vụ thuế, nghe nói, đó gọi là đút lót.
Mà bản thân anh thì sao?
Trải qua bao lần vấp ngã, anh biết được còn có một thể loại gọi là gián điệp kinh tế.
Vì thế, anh đem một số tiền lớn đưa đến