Chương 21
trước mặt bọn họ, sự hào phóng của anh khiến cho bọn người gọi là gián điệp kinh tế kia nguyện ý hợp tác với anh.
Năm trước, hay hai năm trước gì đó, ở Tokyo, đối thủ một mất một còn của BBSS bởi vì bị tiết lộ cơ mật kinh tế mà phải thất bại thảm hại, cuối cùng, ông ta từ tầng lầu thứ mười tám nhảy xuống.
Anh thông qua màn hình nhìn đến tin tức này, ông ta hành động như vậy nguyên do vẫn là do BBSS mà ra cả.
Nhìn thấy hình ảnh ghê người ấy, Lan Đình Phương thế nhưng lại không hề có cảm giác, không phải anh nên có chút lòng trắc ẩn nào sao?
Nhưng mà, thật sự không có Đến cùng, từ khi nào thì anh bắt đầu thay đổi, tâm bắt đầu biến cứng rắn, bắt đầu khóa chặt lòng mình?
"Lan Đình Phương, đêm nay cậu làm sao vậy?" Khấu Gia Minh rót thêm rượu vào ly của anh "Đêm nay cậu có chút không giống mọi ngày." Lan Đình Phương ra hiệu cho Khấu Gia Minh và Phùng Tổ Vọng, ý bảo bản thân anh muốn yên tĩnh một chút.
Lan Đình Phương cảm thấy đêm nay có chút phiền.
Nơi này trang trí thành thế giới dưới đáy biển khiến anh cảm thấy rất khó thở.
Trong các góc phòng, nam nữ liếc mắt đưa tình, thậm chí còn có một hai đôi đã thản nhiên bắt đầu biểu diễn trò ám muội.
Cô nàng vừa mới khóc lóc chạy đi hình như còn chưa từ bỏ ý định, cô ta cùng mấy cô bạn thỉnh thoảng lại bất chợt nhìn về phía anh.
Lan Đình Phương cảm thấy thật sự phiền, cố tình, giờ phút này một cô nàng không biết điều còn liên tiếp hướng anh biểu đạt sự ngưỡng mộ của mình.
"Câm miệng, cô mà còn lải nhải nữa thì tôi liền đem khối đá này nhét toàn bộ vào miệng cô." Anh lạnh lùng nói một câu khiến cho gương mặt trang điểm theo phong cách nữ hoàng Ai Cập kia trở nên tái mét.
Đi đến ban công, đem cửa ban công mở ra, chỉ có nơi này là thật sự yên tĩnh.
Lan Đình Phương tựa vào lan can ban công nghiêng mặt nhìn cảnh đêm thủ đô, không biết từ khi nào, Bắc Kinh đã biến thành một tòa Bất Dạ Thành, càng về đêm càng tràn ngập sự âm ụ Gió đêm thổi bay đi chút cảm giác say còn lại, anh lại bắt đầu ảo não, vì một màn ở rạp chiếu phim kia.
Không phải anh không nhìn ra bi thương trong mắt Liên Hảo, nhưng đó lại là phản ứng bản năng của anh, cô càng ôn nhu anh lại càng sợ hãi, cái loại sợ hãi này càng ngày càng nhiều, anh thậm chí sợ cô trong quá trình ở chung bắt đầu yêu anh, người phụ nữ tốt như vậy yêu anh, anh hiển nhiên cũng chỉ có thể báo đáp cô bằng cách yêu lại.
Nhưng mà anh lấy cái gì để yêu cô đây?
Lấy trái tim đã trống rỗng của anh sao?
Thở dài một hơi, anh cầm lấy điện thoại di động, ngoài ý muốn là cô tắt máy, trong ấn tượng của anh cô trước giờ đều khởi động máy hai mươi bốn giờ.
Trong lòng Lan Đình Phương lại ảo não vài phần, tiếp tục gọi vào số điện thoại bàn ở nhà.
Thật lâu mới có người nhận, cuộc điện thoại kia quả thật là một trận trầm mặc.
"Về nhà rồi?" Hồi lâu, anh lên tiếng.
"Vâng " "Đang làm gì?" "Vừa tắm xong định đi ngủ." "Vậy em ngủ đi " Dừng một chút, anh có hơi chần chờ "Đêm nay anh không về, ngày mai sẽ từ công ty bay thẳng đi Tokyo, một tuần mới trở về." Sau khi nói xong anh vội vã tắt điện thoại, cảm thấy