Tình Yêu Say Nắng
Chương 19
⬅ Trước Tiếp ➡

trước giờ luôn làm tốt biện pháp tránh thai mà em." Anh kích động không khác gì một đứa trẻ.
Vào lúc ấy, ở một góc trong lòng Liên Hảo đã bắt đầu phủ bụi.
Rất nhanh, Liên Hảo bị đưa đến bệnh viện, lúc còn chưa có kết quả kiểm tra, khuôn mặt anh luôn ở trạng thái trắng bệt, thẳng đến lúc có kết quả, biết cô là vì vị toan khiến cho nôn mửa, anh phải dựa vào tường mới đứng vững, nhắm mắt lại, thật sâu thở phào một hơi.
Liên Hảo đứng ở ngoài cửa nhìn người được gọi là chồng mình, trời tháng năm nóng bức là vậy nhưng cô lại cảm thấy cả người toát ra mồ hôi lạnh.
Ký ức tựa như một thước phim bi thương đang chiếu lại, lúc này Liên Hảo vẫn còn đang tựa vào cột đèn đường, cô cảm thấy mệt mỏi, mấy tháng qua cô cảm thấy mình quá mệt mỏi.
Ca Ca lại chạm vào tóc của cô.
Ngón tay Liên Hảo nhẹ nhàng chạm vào trêu đùa lông của nó "Ca Ca bé nhỏ, chị không phải vì tịch mịch, không phải vì muốn có em bé mới muốn cưng đâu " Lúc Lan Đình Phương bước vào Phong Lâm Viên thì liền gặp được Tú Cẩm đang đứng đợi.
Phong Lâm Viên là nơi tụ tập tư nhân cấp bậc kim cương ở thủ đô, nơi này nổi tiếng cung cấp các dịch vụ giải trí party theo chủ đề, Phong Lâm Viên có đoàn đội chuyên nghiệp nhắm đến hội viên cần cử hành các loại party này.
Tú Cẩm đem đồ trong tay đưa cho anh, đó là một bộ trang phục thủy thủ, hiển nhiên sinh nhật Phùng Tổ Vọng là party chủ đề thủy thủ.
Lan Đình Phương xua tay không nhận, anh không thích những thứ này.
Đến lầu 13, đập vào mắt là không gian thuần một sắc màu xanh trắng, tường màu lam, trần nhà màu trắng, ánh sáng công nghệ cao đem căn phòng mô phỏng thành biển sâu, hơn mười người mặc trang phục thủy thủ có cả nam lẫn nữ đang tựa vào trên quầy bar, bên cạnh đó còn có âm nhạc nhẹ nhàng cùng với tiếng bọt nước.
Phùng Tổ Vọng cầm rượu, hai tay giang rộng "Ha, bạn tốt, hoan nghênh cậu đến năm ngàn dặm đáy biển." "Sinh nhật vui vẻ." Lan Đình Phương vỗ vai người bạn cùng chung ban nhạc ngày nào.
Anh đến Bắc Kinh hai năm thì Phùng Tổ Vọng cũng đến, sau này, Khấu Gia Minh cũng theo đến đây.
Ở Quảng Châu bọn họ đều là bạn bè, cùng nhau vui đùa, cùng nhau thành lập ban nhạc, cùng nhau có chung giấc mộng đứng ở trên sân khấu, nghe tiếng vỗ tay vang lên dành cho bọn họ.
Sau này, cũng cùng nhau luyện nhạc cụ, cùng nhau nguyền rủa thời đại kỳ quái này, cùng nhau cười nhạo cái thể loại âm nhạc đang gọi là thịnh hành từ đầu đường đến cuối hẻm, cười nhạo ca sĩ này nọ chỉ là con rối mặc cho công ty chủ quyền sắp đặt, cười nhạo ca khúc trên bảng xếp hạng đều là rác.
Hiện tại, mọi người tụ tập cùng nhau rất ít khi nhắc đến những chuyện trước đây, họ kết giao thêm nhiều bạn mới, cuối tuần liền cùng nhau tụ họp lại.
Người pha chế pha cho anh một ly rượu màu lam, chất lỏng màu lam này có cái tên rất hay gọi là "Ngày hè khuynh tình".
Lan Đình Phương uống một ngụm, cảm thấy không có gì đặc biệt ngoài việc trên đầu lưỡi vương một chút vị bạc hà.
Mặc trang phục thủy thủ hai bên còn đính thêm hoa, cô gái trẻ mang bộ dáng hồn nhiên tiến đến ngồi xuống ở bên người anh, nhỏ giọng hỏi "Chào anh, đây là lần đầu tiên tôi đến tham gia loại party này, anh


⬅ Trước Tiếp ➡